Phương pháp truyền đạo của hắn có hai:
Một là nói chuyện khéo léo lồng ghép ma đạo.
Hai là tặng cho người ta tinh thạch tím chứa ma khí, để ma khí xâm nhiễm phàm nhân.
Từ Ly Lăng chỉ thản nhiên “Ồ” một tiếng, lại hỏi: “Vậy thì, ai phái ngươi tới?”
Phản ứng của hắn hoàn toàn khác với dự đoán của Thương Thừa.
Thương Thừa nheo mắt: “Ngươi hỏi đi hỏi lại cái đó làm gì?”
Từ Ly Lăng: “Ta đến chỉ để nghe mỗi một câu chuyện này thôi. Trời không còn sớm, làm phiền ngươi kể nhanh lên một chút. Ta còn phải ra chợ mua thức ăn, muộn nữa là chợ đóng cửa mất.”
Chân mày Thương Thừa cau lại.
Phản ứng của Từ Ly Lăng, không giống chút nào với một ma tu nên có.
Có thể có ma tu trọng tình nhà, nhưng bất kỳ ai nghe đến “Thánh Ma”, đều không thể bình thản như thế.
Thánh Ma, chính là tín ngưỡng.
Bọn họ ngưỡng mộ! Trung thành! Kính sợ!
Thương Thừa ánh mắt lạnh đi: “Ngươi là phản đồ của ma đạo?”
Nhưng kỳ lạ là, hắn không sao sinh ra sát ý với Từ Ly Lăng, thậm chí còn nảy sinh một cảm giác thân cận kỳ dị.
Chân mày hắn nhíu lại, một ý nghĩ không tưởng vụt qua đầu.
Từ Ly Lăng đứng dậy, sửa lại tay áo: “Ta cho ngươi ba hơi thở. Là ai phái ngươi tới?”
Ở Vân Châu, Thương Thừa là một đại ma.
Dù tín ngưỡng Thánh Ma cũng sâu như ai, nhưng hắn vẫn đủ lý trí để đề kháng mê lực từ những lời nói vô ý của Thánh Ma.
Hắn trầm ngâm, đánh giá Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng đứng nhìn ra ngoài trời chạng vạng, thần sắc lãnh đạm, trong mắt lộ rõ một vẻ mệt mỏi và lạnh nhạt không hề che giấu.
Chẳng lẽ...
Thương Thừa kinh hãi: “Ngài... Ngài... Chẳng lẽ ngài chính là...”
“Một.”
Thương Thừa lắp bắp: “Đại nhân? Đại nhân! Ngài sao lại cải trang làm phàm nhân ở Dật Vương châu? Sao lại còn... lấy vợ?”
“Hai.”
Sự lạnh nhạt của Từ Ly Lăng khiến Thương Thừa càng thêm xác tín thân phận của hắn. Hắn cẩn thận cảm nhận, quả nhiên dường như có thể cảm nhận được lực dẫn dắt từ trên người Từ Ly Lăng.
Thương Thừa lập tức quỳ sụp xuống, tha thiết nói: “Đại nhân, Thánh Ma đại nhân! Tìm được ngài thật là tốt quá rồi. Năm trăm năm nay, chúng tôi vẫn luôn đợi ngài thức tỉnh, đợi ngài dẫn dắt chúng tôi chấn hưng Ma đạo, truyền bá khắp tam giới!”
Từ Ly Lăng lấy hai mảnh vải thô quấn tay, một tay túm tóc hắn, tay kia ép chặt vai hắn xuống.
“Ma đạo bất diệt, Thánh Ma vô thượng!”
“Ba.”
Lời vừa dứt.
Da thịt bị xé toạc sống, đốt cổ bị bẻ gãy, máu tươi trong ánh hoàng hôn và sương chiều tung tóe rực đỏ.
Đầu của Thương Thừa bị giật phăng xuống, y như Từ Ly Lăng thường ngày giết gà.
Thương Thừa đã chết.
Nhưng từ hôm nay, những ngày tháng yên ổn cũng đến hồi kết thúc.
Từ Ly Lăng bước ra khỏi căn nhà tranh giữa núi, thẳng đường tới chợ mua thức ăn.
Chợ sắp đóng cửa, ông chủ hàng thịt thấy hắn đến thì cười: “Lang quân, hôm nay ngài đến muộn rồi. Nếu không phải sáng sớm ngài dặn là muốn nấu canh sườn, bảo ta giữ lại hai khúc sườn, thì ta đóng cửa sớm rồi.”
Ông ta đưa cho hắn hai khúc sườn, hai củ ngó sen, cùng hai nhánh hành.
“Này, trước kia thấy nhà ngài mua sườn kèm ngó sen, hôm nay vợ ta cũng nấu thử một lần, mùi vị ngon lắm đấy. Vừa rồi người bán ngó sen đi mất, ngài chưa tới, ta liền bảo vợ đi mua sẵn hai củ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)