“Ta đoán chắc là có một đại ma nhân từng được hắn ban ơn, sau đó vô tình để lộ khí tức, bị Mã Trì nhặt được. Nếu hai người các ngươi sau này trông thấy Mã Trì, đừng nghĩ đến chuyện bắt hắn, lo mà chạy cho nhanh, đừng để hắn để mắt đến mình.”
Oanh Nhiên nhíu chặt mày: “Nguy hiểm vậy sao? Các huynh đối phó nổi không?”
Quan Dập đáp: “Đã báo lên triều đình, họ sẽ cử Huyền sai cấp cao đến. Đúng rồi, ta đoán tên điều khiển xác chết định tấn công muội lần trước, chưa chừng chính là tên đại ma này.”
“Tóm lại, hai người nhớ cẩn thận.”
Oanh Nhiên gật đầu.
Quan Dập uống hết chén trà, đứng dậy: “Ta đi đây.”
Oanh Nhiên tiễn ra cửa, dặn dò: “Các huynh cũng phải giữ an toàn.”
“Chuyện đó là đương nhiên.”
Quan Dập mỉm cười, vừa quay đi đã trông thấy một con chó đang đứng trên núi nhìn mình là Tiểu Hoàng nhà Oanh Nhiên.
Hắn chợt nhớ lại cảnh Tiểu Hoàng hôm trước ăn xác người, nhìn thân hình to khỏe, chóp đuôi có sắc vàng nổi bật, dường như có điều gì lướt qua đầu, nhưng lại không nắm bắt được.
Đồng đội gọi hắn: “Quan Dập, đi thôi, còn phải ghé nhà khác nữa.”
“Ừ.”
Hắn đáp lời, rời đi cùng đồng liêu.
Có gì mà phải nghĩ nhiều thế chứ?
Chó của Oanh Nhiên nuôi, thì có thể kỳ lạ đến mức nào?
Chiều đến, phi câu của Từ Ly Lăng đáp xuống trước viện.
Tiểu Hoàng lập tức vẫy đuôi, chạy ra đón, vẻ mặt nịnh nọt báo cáo:
“Gâu gâu gâu, gâu gâu gâu…”
Hôm nay có ba Huyền sai tới, nói tên bán phi câu kia đã nhập ma.
Hẳn là do lần trước ngài dùng ma khí trao đổi phi câu, ma khí sót lại trong pháp khí đã để hắn ngộ được Ma đạo.
Ngài rõ ràng đã dùng Hóa Thánh Giải Ma Linh Chướng để áp chế ma khí, vậy mà tên đó vẫn lợi dụng chút hơi tàn để nhập ma giết người, đúng là tham lam đến đáng khinh!
Từ Ly Lăng khẽ “ừ”, ném khúc xương cho nó.
Tiểu Hoàng cụp tai, quỳ rạp dưới đất, dáng vẻ nịnh bợ sợ hãi, ngậm khúc xương chạy ra cửa gặm.
Từ Ly Lăng dắt phi câu ra sau nhà buộc lại. Trước khi vào cửa, Oanh Nhiên đã ra đón, vừa thấy người liền nói: “Chàng có thể nói với chưởng quỹ, từ nay về sớm một chút được không? Hôm nay Quan Dập có đến, kể chuyện về Mã Trì…”
Nàng kể hết mọi chuyện, sắc mặt đầy lo lắng: “Mã Trì vẫn chưa bị bắt, nếu hắn còn muốn giết người nữa thì thật quá nguy hiểm.”
Dù gì thì trượng phu nàng cũng từng tiếp xúc gần với tên ma đó.
Từ Ly Lăng xoa nhẹ mái tóc nàng: “Mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến chúng ta. Mai ta sẽ nói với chưởng quỹ.”
Oanh Nhiên gật đầu, rồi lại chuyển sang chuyện bữa tối.
Từ Ly Lăng vào bếp nấu ăn, trong lúc chờ, Oanh Nhiên lấy túi hương đang thêu dở ra làm tiếp.
Túi hương sắp hoàn tất, nàng nhân tiện lấy lá linh phù mà Quan Dập đưa, dùng dây buộc chung với túi hương, đưa cho Từ Ly Lăng: “Đây là túi hương thiếp thêu cho chàng. Còn đây là linh phù tránh tà Quan Dập đưa, từ nay mỗi lần ra ngoài nhớ mang theo.”
Từ Ly Lăng khẽ cau mày, nhận lấy túi hương, tháo linh phù ra để sang một bên, còn túi hương thì đeo lên người.
Oanh Nhiên nhíu mày: “Ê, chàng làm gì vậy?”
Từ Ly Lăng sắc mặt không đổi: “Linh phù xung khắc với mùi hương trong túi.”
Oanh Nhiên: “Vậy à…”
Túi hương chỉ là hương thảo đuổi muỗi, làm sạch không khí, sao lại xung với linh phù?
Nàng không hiểu, nhưng Từ Ly Lăng đọc nhiều sách, hiểu biết rộng, hẳn sẽ không lừa nàng.
Hai người cùng ăn cơm, tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
