Hừng đông vừa ló rạng, ánh dương chiếu rọi, núi xanh mờ ảo như vẽ, khói bếp lượn lờ trên mái ngói trong thôn nhỏ.
Tiếng gà gáy vang vọng, đánh thức Oanh Nhiên đang ngủ say.
Nàng khẽ rên một tiếng nơi cổ họng, kéo chăn trùm kín đầu, xoay người định ngủ tiếp, nhưng đã không còn buồn ngủ.
Thế nhưng vẫn lười mở mắt, cứ thế nằm trên giường, mơ màng nửa tỉnh nửa mê.
“Chiều về, ta dời chuồng gà ra sau núi nhé?”
Một giọng nam nhẹ nhàng vang lên bên tai, âm điệu trong trẻo dễ nghe.
Oanh Nhiên khẽ lắc đầu, kéo dài giọng, ậm ừ đáp lại.
Trong phòng cửa sổ đóng chặt, ánh sáng lờ mờ.
Nam tử mặc vào áo xanh, bước đến bên giường, kéo tấm chăn trùm kín đầu của Oanh Nhiên xuống.
Hắn cúi người, thì thầm bên tai nàng: “Sáng nay nàng muốn ăn gì?”
“Không ăn đâu, hôm nay thiếp đi chơi ở trấn, ăn luôn ở đó.”
Vừa mới tỉnh dậy, giọng nàng dịu dàng, mềm mại, nói năng chậm rãi.
“Đi cùng xe ngựa của thôn à?”
“Bằng hữu của thiếp đến đón.”
“Bằng hữu mới sao?”
“Là học trò cũ của phụ thân thiếp. Giờ đã là một tu sĩ Huyền đạo thuộc danh môn nho học, biết ngự kiếm, tới đón thiếp rất tiện.”
“Vậy ta đi đây.”
Oanh Nhiên khẽ gật đầu: “Ừ.”
Nàng xoay người lại, nhắm mắt đưa tay về phía hắn, nam tử thuận thế cúi người để nàng ôm lấy cổ mình.
Hắn cúi xuống, khẽ hôn lên trán nàng.
Oanh Nhiên khẽ cong môi, nằm trở lại, lười nhác nói: “Nhớ cẩn thận đó. Mấy hôm trước thiếp lên trấn nghe kể chuyện, nghe người ta bảo gần đây quanh huyện Vân Thủy lại có yêu tà xuất hiện.”
Nam tử vén mớ tóc rối trước trán nàng: “Ừ. Nàng nhớ về trước khi trời tối.”
Oanh Nhiên gật đầu, gương mặt thanh tú còn vương nét bầu bĩnh, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Nam tử đứng thẳng người, lặng lẽ bước ra ngoài.
“Hoài Chân.” Oanh Nhiên chợt gọi: “Tối thiếp muốn ăn thịt gà. À, còn bộ váy lục nhạt của thiếp, chàng giặt chưa? Thiếp muốn mặc.”
Hắn quay lại, lấy váy lục nhạt từ trong tủ áo, treo lên giá cạnh giường.
Oanh Nhiên lại đưa tay ra ôm lấy hắn khi chàng cúi người, nghiêng đầu hôn nhẹ lên má hắn.
Gương mặt hắn đường nét sắc sảo, sống mũi cao, làn da lại rất mịn, hôn lên mềm mại vô cùng.
Cởi bộ trung y ngắn tay đặc chế, nàng thay sang váy xuân hoa đào màu xanh lục.
Chiếc váy này vừa mát mẻ lại dễ hoạt động, theo nàng thì có phần giống váy kiểu Tống, nhưng vẫn hơi khác biệt.
Mặc váy xong, nàng dùng nước ấm mát mà trượng phu đã chuẩn bị sẵn từ sớm để rửa mặt.
Đang là cuối xuân, thời tiết dần nóng lên, dùng nước này đúng là vừa vặn.
Rửa mặt xong, tinh thần sảng khoái hẳn, nàng ngồi trước bàn trang điểm, đơn giản chải tóc.
Trong gương hiện ra gương mặt phấn hồng môi anh đào, mày liễu mắt hạnh.
Oanh Nhiên nhìn bóng mình trong gương, lại cảm thấy kỳ diệu. Thân thể đời này của nàng, không ngờ lại giống hệt như kiếp trước.
Chỉ là khi nàng chết vì làm việc quá độ ở kiếp trước, ánh mắt đã sớm trở nên trống rỗng vì mệt mỏi.
Hiện tại nàng mới mười chín tuổi, và từ khi thành thân hơn một năm trước, trượng phu đối xử với nàng còn tốt hơn cả người thân hai kiếp cộng lại.
Ở nhà nàng không phải đụng tay làm gì, mỗi ngày chỉ cần nghĩ xem sống thế nào cho vui vẻ.
Ban đầu nàng cũng thấy ngại.
Sự giáo dục từ kiếp trước ăn sâu vào tiềm thức, chưa nói đến.
Mà trong đời này, phụ thân nàng là một lão phu tử. Dù thế giới này không phải hoàn toàn cổ đại, mà là thế giới tu tiên, thì phụ thân nàng là một phàm nhân dạy học, từ nhỏ đã dạy nàng rằng: phu vi thê cương, nữ nhân phải hiền lương thục đức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
