"Chẳng lẽ trong xe ngựa có thứ gì đó ghê gớm lắm sao?" Trong không gian, Quý Vân Sương lẩm bẩm một mình rồi đi lục lọi xe ngựa của Hoàng viên ngoại.
Trong ngăn bí mật của xe ngựa, ngoài một lượng lớn vàng bạc châu báu, nàng còn phát hiện một tấm lệnh bài có hoa văn kỳ lạ, không rõ chất liệu, cũng không biết dùng để làm gì.
Nhìn không hiểu, Quý Vân Sương cũng không tốn công suy nghĩ vô ích.
Lo lắng nam tử kia không tìm thấy xe ngựa sẽ trút giận lên người Lục gia, thấy hai kẻ chôn xác bên ngoài đã rời đi, nàng vội vàng thay lại y phục của nguyên chủ rồi rời khỏi không gian.
Trong không gian ngoài máy giặt ra còn có máy sấy cùng các loại đồ điện khác. Y phục được máy giặt giặt sạch, dùng máy sấy sấy khô, tỏa ra một mùi hương thơm tho sạch sẽ.
Quý Vân Sương ngửi mùi hương dễ chịu trên y phục, hít thở không khí trong lành, lần theo ký ức của nguyên chủ đi về phía nơi ẩn náu của Lục gia.
Lục Dần Hành mang thân thể trọng thương, dẫn theo người Lục gia cùng mấy hộ gia đình ở thôn Vân Thủy trốn vào trong một sơn động.
Nguyên chủ lấy cớ ra ngoài tìm đại phu cho nam chủ để đến tư thông với Hoàng viên ngoại.
Đường về có hơi xa nhưng không làm khó được nàng. Quý Vân Sương bước chân nhanh nhẹn, rất nhanh đã trở lại sơn động.
Vừa đi đến cửa sơn động, một phụ nhân mặt mũi đầy bụi đất liền bước ra đón nàng, sốt ruột nói: "Sương Nương, sao con lại về một mình thế này? Đại phu con mời đâu rồi?"
"Thím Xuân Chi, thím còn thật sự tin lời quỷ quyệt của nó sao? Ta thấy nó chắc chắn là vì hôm nay nhìn thấy xe ngựa Hoàng lão gia trên đường, hối hận năm đó gả cho Đại Lang ca, nên lén lút chạy đi tìm Hoàng lão gia để thổ lộ tâm tình rồi chứ gì."
Một phụ nhân cằm nhọn, lông mày lá liễu vừa nói vừa ghé sát vào người Quý Vân Sương ngửi ngửi, rồi cao giọng nói: "Ôi chao! Thơm quá nhỉ, đã ngủ cùng hắn ta rồi sao?"
Quý Vân Sương khẽ nhướng mày, trong đầu nhanh chóng lướt qua một đoạn ký ức.
Phụ nhân lông mày lá liễu này tên là Tôn Mỹ Hương, là hàng xóm của Lục Dần Hành, từ nhỏ đã ái mộ Lục Dần Hành vừa biết đọc sách lại giỏi săn bắn.
Sau khi nguyên chủ gả cho Lục Dần Hành, ả ta liền cảm thấy là nguyên chủ cướp đi nhân duyên của mình. Cho dù sau này đã gả cho người khác, ả vẫn thường xuyên tìm nguyên chủ gây phiền phức.
Trên đường chạy nạn, sau khi trượng phu của Tôn Mỹ Hương ngoài ý muốn qua đời, ả càng có định kiến với Quý Vân Sương, luôn cảm thấy là nàng hại mình, muốn bắt thóp được lỗi lầm của nàng để nàng cũng không được sống dễ chịu.
Tôn Mỹ Hương vẫn không cam lòng: "Chưa từng nghe nói có loại thuốc nào được chế sẵn như thế này. Ngươi đừng có mà đi vụng trộm với nam nhân rồi tùy tiện lấy thứ gì đó gói lại đem về cho Đại Lang ca uống đấy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

