Trần lão hán nhìn theo bóng lưng rời đi của nàng ta mà thở dài, bực dọc mắng tiểu nhi tử một câu: “Chẳng có chút lễ phép nào cả, ai dạy con thế hả!”
Nhưng hắn là phụ thân của Mật Nương, hắn hiểu.
Khuê nữ lớn rồi, sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta. Một mình hắn, thêm một đứa như Du Tiền, đấy chính là gánh nặng.
Người trong thôn chẳng ai dám đến cầu thân, nhà thì nghèo, sự hiếu thảo của Mật Nương thì cả thôn Đào Hoa ai ai cũng biết, cưới về rồi nàng có thể bỏ mặc nhà mình sao?
Há chẳng phải sẽ lén lút tiếp tế hay sao? Cưới Mật Nương là vác thêm hai cục nợ vào thân.
Nhưng Trần lão hán thật sự không hề nghĩ vậy. Chỉ cần Mật Nương được gả vào nhà tốt, hắn hoàn toàn không màng điều gì khác. Còn nhi tử, dù có đập nồi bán sắt hắn cũng sẽ nuôi nó khôn lớn, làm vậy mới xem như xứng đáng với thê tử quá cố.
Trần lão hán ngồi thẫn thờ trên ghế đẩu thở dài, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản giáo nhi tử. Trần Du Tiền hậm hực đi cho gà ăn, vừa cho ăn vừa ngóng mắt ra ngoài, mong mỏi tỷ tỷ sớm trở về.
Mật Nương hoàn toàn không hay biết những gì vừa xảy ra ở nhà. Nàng chống một cành cây, bước thấp bước cao leo lên núi. Thôn Đào Hoa là một nơi sơn thủy hữu tình, thôn nằm ở lưng chừng núi, phía sau là núi non trập trùng vô tận, dưới chân lại có một con sông uốn lượn hiền hòa.
Từ góc độ của Mật Nương nhìn xuống, dòng sông Đại Bình vừa rộng lớn vừa sâu thẳm, tựa như một con rồng luồn lách dưới chân núi. Nàng cũng từng muốn xuống nước mò mẫm thử xem sao, nghe nói dưới nước có không ít đồ tốt, nhưng ngặt nỗi nàng không biết bơi, trong lòng cũng có phần e sợ.
Mật Nương bắt đầu toàn tâm toàn ý tìm kiếm nấm. Ở trên núi cũng tốt, trên núi có vô vàn báu vật. Ngoài ngọn núi phía sau thôn Đào Hoa, phía xa xa còn có vài ngọn núi lớn hơn nữa, nhưng những nơi ấy nàng không dám bén mảng đến.
Chỉ có vài nam nhân to gan lớn mật trong thôn đi thành từng nhóm mới dám tiến vào dò thám mà thôi.
Vượng Tài trên đường cứ vừa ngửi ngửi vừa chạy lăng xăng, Mật Nương nhìn thấy mà buồn cười: “Vượng Tài, ngươi ngửi cái gì thế! Đừng có ăn bậy ăn bạ đồ bẩn đấy nhé!”
Vượng Tài ử ử hai tiếng, chẳng biết có hiểu hay không nhưng cái mông vẫn cứ ngoáy tít nảy lên, hếch hếch chạy về phía cách đó không xa. Mật Nương sợ nó chạy mất dạng, bèn đứng dậy đi theo, sau đó liền nghe thấy hai tiếng sủa non nớt vang lên.
Mật Nương rảo bước tiến tới: “Vượng Tài!”
Rồi nàng cũng lập tức khựng lại.
Nhìn xem! Ông trời ơi! Vượng Tài đã phát hiện ra thứ gì thế này!
Trong bụi rậm, Vượng Tài đang giằng co với một con chuột tre to béo ục ịch. Con chuột tre kia vừa chui nửa người ra khỏi hang, hai con mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn “vị khách không mời” trước cửa.
Vượng Tài mới mấy tháng tuổi chẳng lớn hơn con chuột này là bao, vậy mà lại ra vẻ như một con chó săn hung tợn, nửa thân trên rạp xuống, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Mật Nương lấy lại tinh thần, một niềm vui sướng tột độ trào dâng. Chuột tre đó nha, đây đúng là đồ tốt!
Nhà nàng đã bao lâu rồi không được ăn thịt mặn...
Có chuột tre là có thịt ăn rồi...
Nàng vô cùng cẩn thận đặt giỏ tre trong tay xuống, chuẩn bị phối hợp với Vượng Tài bắt sống con chuột tre béo ngậy kia đem về xào ăn. Mật Nương nhích từng bước, từng bước, chầm chậm tiến lại gần...
“Chạy đi đâu!”
Ở hai đỉnh núi khác nhau, hai tiếng người không hẹn mà cùng vang lên. Giây tiếp theo, chỉ thấy Nghiêm Long Chu đứng thẳng người, trên tay tóm chặt một con thỏ rừng béo mập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)