Tháng ba mưa xuân rả rích, sau một trận mưa tuôn xối xả, Mật Nương cõng chiếc gùi tre nhỏ trên lưng, rục rịch lên núi.
Nàng vừa mới đẩy cổng viện, từ trong ổ chó của khoảng sân nhỏ nhà họ Trần bỗng vọt ra một con chó con, nó sủa “gâu gâu” hai tiếng rồi cắn chặt lấy ống quần Mật Nương không chịu nhả.
“Vượng Tài, nhả ra nào, ngươi còn nhỏ quá, ta không dắt theo được đâu.”
Mật Nương bật cười ngồi xổm xuống, bế con vật nhỏ lên định đưa về lại ổ. Đột nhiên, từ trong nhà truyền ra một tràng ho khan: “Mật Nương à, cứ để nó đi cùng con đi, con chó này khôn ngoan lắm!”
Nương theo tiếng nói, một lão hán từ trong nhà bước ra, dáng người gầy gò ốm yếu, tiết trời vào xuân mà chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng.
Mật Nương thở dài: “Phụ thân, hai hôm nay trời vẫn còn lạnh, người cứ mặc thêm áo bông vào đi.”
Trần lão hán bước xuống bậc thềm, chỉ vài bước ngắn ngủi mà hắn đi lại có vẻ khá nhọc nhằn, hóa ra hắn bị thọt một chân. Chỉ thấy hắn móc từ trong ngực áo ra một gói bột thuốc, đưa cho Mật Nương: “Lên núi nhớ rắc một ít dọc đường, kẻo lại gặp rắn.”
Tháng ba rắn rết rời hang, Mật Nương nghe vậy cũng hơi lo lắng.
“Vâng, vậy phụ thân ở nhà, con đi đây.”
Một người một chó hướng về sườn núi phía sau thôn Đào Hoa mà leo lên. Rừng cây vừa tạnh mưa thường mọc rất nhiều nấm, Mật Nương muốn đi thử vận may xem sao.
Con chó này là nàng nhặt được ven đường vào hôm trời mưa mấy ngày trước, hãy còn là một chú chó sữa mới vài tháng tuổi, được Mật Nương đặt tên là Vượng Tài.
Vượng Tài đi đứng còn loạng choạng lắc lư nhưng dáng vẻ lại vô cùng oai phong, ngực ưỡn đầu ngẩng cao cứ như thể sắp đi làm chuyện gì kinh thiên động địa lắm, Mật Nương nhìn mà buồn cười.
Trông theo bóng dáng khuê nữ dần khuất xa, Trần lão hán cũng thở dài sườn sượt.
Ở thôn Đào Hoa này, họ Trần vốn là dòng họ lớn, cuộc sống gia cảnh nhìn chung cũng sung túc no đủ. Nhưng nhà hắn lại là ngoại lệ.
Đại nhi tử những năm trước dính vào cờ bạc phá sạch gia sản, làm thê tử của hắn uất ức mà chết, sau bận ấy, hắn ta cũng biến mất tăm mất tích chẳng thấy bóng người.
Cả nhà giờ chỉ còn lại nữ nhi thứ hai và tiểu nhi tử sống nương tựa vào nhau. Đã thế còn họa vô đơn chí, hắn lại vô tình ngã từ trên núi xuống, từ đó què mất một cái chân, chút ngày tháng sống lay lắt này quả thật là năm sau kém hơn năm trước.
(*) Họa vô đơn chí: Tai họa thì không đi một mình (một khi gặp vận xui, khó khăn sẽ kéo đến liên tiếp).
Năm xảy ra chuyện, Mật Nương mới mười ba tuổi, cái tuổi mà tiểu cô nương nhà người ta vẫn còn đang mải mê tết hoa cài đầu, nhảy dây chun thì Mật Nương tội nghiệp lại vô cùng hiểu chuyện.
Đợt hạn hán lớn vừa qua đi vào năm ngoái, mùa xuân năm nay mưa thuận gió hòa, Trần lão hán bèn cân nhắc đến chuyện khai hoang cày cấy lại mảnh ruộng kia.
Năm đó chân hắn bị thương rất nặng, hễ đến ngày mưa là lại đau nhức buốt xương, nhưng hắn chỉ đành cắn răng chịu đựng, khập khiễng bước đến trước nhà bếp lấy cái cuốc.
“Đại muội phu, đang bận rộn đấy à?” Ở cổng viện bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của một phụ nhân. Trần lão hán quay đầu lại, liền nhìn thấy Điền Vũ Dung, nhị tẩu bên nhà đẻ của vong thê (người vợ quá cố).
Vong thê của Trần lão hán là Tần thị có hai người ca ca, cũng chính là hai vị cữu cữu (cậu) của Mật Nương, đại cữu Tần Thiết Thạch và nhị cữu Tần Thiết Ngưu. Tần Thiết Thạch cưới Vương Hồng Phương ở thôn Lê Hoa kế bên, còn người trước mặt đây là thê tử của nhị cữu Tần Thiết Ngưu - Điền Vũ Dung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)