“Cái gì, thích khách bị bắt rồi sao?”
Lý thẩm đã chăm sóc A Tư được hơn hai mươi ngày, trong mắt bà, A Tư là một cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn, lời nói nhẹ nhàng như gió xuân, tuy tuổi còn trẻ nhưng lại rất điềm tĩnh.
Đây là lần đầu tiên bà thấy A Tư tỏ ra kinh ngạc như vậy.
Người phụ nữ cười nói: “Phu nhân đang lo cho Giang lang quân à? Lo gì chứ, cậu ấy chỉ ra ngoài làm việc thôi, đâu phải đi làm thích khách, quan phủ lợi hại như vậy, chắc không bắt nhầm người đâu…”
Những lời này ngược lại khiến A Tư bình tĩnh lại đôi chút.
Thấy nàng như trút được gánh nặng, phản ứng của Lý thẩm hiếm khi nhanh nhạy hơn thường ngày: “Phu nhân nói là, Giang lang quân đi bắt thích khách sao?”
A Tư lắc đầu: “Thật ra ta cũng không rõ, trước đây chỉ nghe chàng nói đang làm việc cho quan phủ, nhưng công việc rất quan trọng, đến người nhà cũng không thể nói, ta cũng không hỏi thêm.”
Thái độ nước đôi của nàng khiến Lý thẩm yên tâm hơn. “Ta đã nói mà! Giang lang quân tướng mạo đường hoàng, lại chính trực, chắc chắn là người tài giỏi!”
Dù đã trấn an được Lý thẩm, nhưng bàn tay giấu trong tay áo của A Tư vẫn siết chặt thành nắm đấm.
Giang Hồi mãi chưa về, giờ trong nhà chỉ còn nàng và Lý thẩm, nếu có dân chạy nạn xông vào quấy phá thì biết làm sao? A Tư nghĩ tới nghĩ lui, hỏi Lý thẩm: “Thẩm, thẩm có biết bọn dân chạy nạn đó có bao nhiêu người không? Là nam hay nữ?”
Sau khi biết Giang lang quân có thể liên quan đến quan phủ, tinh thần của Lý thẩm phấn chấn hẳn lên, cũng có tâm trạng suy nghĩ kỹ hơn: “Chắc bảy tám người thôi, không nhiều lắm, nghe nói ai nấy quần áo đều rách rưới, người cũng bẩn, nhưng vẫn khá ngoan ngoãn, đoán chừng cũng chưa đói lâu lắm đâu.”
A Tư cúi đầu trầm ngâm.
Trên đường cùng Giang Hồi về Trúc Khê, nàng từng gặp vài người dân chạy nạn, những người đó đều rời quê hương, ai nấy mặt vàng vọt, gầy gò, mắt vô hồn, hễ thấy thứ gì ăn được là lao vào nhét đầy miệng, vì đói lâu nên dù đã ăn no vẫn còn giấu thức ăn trên người, sợ bữa sau không có gì bỏ bụng.
Trúc Khê núi non tươi đẹp, dù có dân chạy nạn đến thì vừa vào địa phận đã có thể tìm nơi trú ngụ, không cần phải vất vả đi xa như vậy.
Hành vi của những người mà Lý thẩm miêu tả cũng có chút khác biệt so với dân chạy nạn thông thường.
Nghi ngờ trong lòng A Tư lúc ẩn lúc hiện.
Họ có thể là đồng bọn của thích khách không? Hoặc… Giang Hồi thực sự có liên quan đến thích khách, còn những người dân chạy nạn kia là quan binh cải trang đến truy bắt thích khách? A Tư giật mình, không phải nàng không tin Giang Hồi, mà là vì sự trùng hợp trong chuyện này quá nhiều.
Ở Lịch Thành, nàng chưa từng nghe nói có ai truy bắt thích khách, tuy từng thắc mắc về thân phận của Giang Hồi, nhưng khi đó nàng đang đối mặt với nguy cơ bị Trịnh Ngũ đưa tặng cho thành chủ, đành phải tạm gác lại.
Giờ đây, đại công tử nhà họ Yến vừa đến Trúc Khê, Giang Hồi liền ra ngoài không về, đúng lúc người nhà họ Yến lại đang truy bắt thích khách, quá nhiều sự trùng hợp chồng chất, nàng sao có thể không nghi ngờ? Giang Hồi lại vô cùng bí ẩn, rõ ràng chỉ lớn hơn nàng một tuổi, nhưng lúc nào cũng mang nhiều tâm sự, thân phận kiếm khách vốn đã toát ra sát khí, chàng lại thường xuyên ra ngoài, không biết làm nghề gì.
A Tư từng dò hỏi bóng gió, chàng chỉ hơi do dự, cuối cùng chỉ nói tạm thời chưa tiện nói ra.
A Tư cũng không hỏi thêm, với nàng, việc chàng có thể giúp nàng thoát khỏi kẻ xấu quan trọng hơn nhiều so với việc chàng làm nghề gì.
Một cô gái xinh đẹp, mù lòa, mất trí nhớ, không người thân thích, chẳng khác nào con nai bị thương giữa rừng, dễ bị thú dữ rình rập, nếu không có ai bảo vệ, e rằng một ngày cũng khó sống sót.
Giờ đây, Giang Hồi là người duy nhất nàng có thể tin tưởng.
Chàng tuy lạnh lùng ít nói, nhưng lại trọng tình nghĩa, trên đường từng nhiều lần giúp đỡ trẻ ăn mày ven đường, ngay cả Lý thẩm cũng là do tình cờ được chàng giúp đỡ mà quen biết, cũng vì vậy mà người phụ nữ này mới tận tâm chăm sóc như thế.
A Tư từng bị người mình tin tưởng lừa gạt, nên không cho rằng người làm việc thiện thì nhất định là người tốt, nhưng nàng có thể nhận ra, ánh mắt của Giang Hồi ngay thẳng, không hề khúm núm, chắc chắn sẽ không ra tay độc ác với người không thể đe dọa mình, chàng đã sẵn lòng giúp đỡ trẻ ăn mày, Lý thẩm – những người yếu đuối không có sức phản kháng, thì càng không thể làm hại A Tư, người từng cứu mạng chàng.
Nhắc đến ân cứu mạng, A Tư lại thấy hơi áy náy.
Ban đầu nàng vốn định thấy chết không cứu.
Khi phát hiện Giang Hồi hấp hối trong chuồng ngựa của căn nhà bỏ hoang cuối ngõ, chàng nói mình bị người thân hãm hại lưu lạc đến đây, cầu xin nàng cứu giúp, còn hứa sẽ báo đáp, nhưng A Tư không muốn lo chuyện bao đồng, để mặc chàng ở đó, không cứu cũng không báo cho ai biết.
Chỉ vì giọng nói của chàng rất đặc biệt.
Người có giọng nói hay A Tư từng gặp, nhưng chỉ riêng giọng của Giang Hồi khiến nàng nghe một lần là ghi nhớ, trong lòng dấy lên cảm giác kỳ lạ, không rõ là vui mừng hay chán ghét.
Đêm đó, A Tư nằm mơ.
Trong mơ, có một lang quân giọng nói êm tai đến gần, trêu chọc bên tai nàng rằng sẽ cưới nàng khi nàng mười bảy tuổi, khuôn mặt và dáng người của chàng mờ ảo như qua một lớp lụa, chỉ có giọng nói là rõ ràng.
Mà giọng nói ấy, rất giống người bị thương kia.
Lạ ở chỗ, rõ ràng là giọng nói rất hay, lời nói cũng ngọt ngào, vậy mà trong mơ A Tư lại cảm thấy hoang mang.
Tỉnh dậy, nàng tự cười mình bị ma xui quỷ khiến, chỉ vì giọng nói hay mà lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái như vậy.
Nàng quyết định không nghĩ nữa, định mặc kệ chàng sống chết, nhưng đến gần sáng, vẫn không nhịn được mà đi xem thử.
Chàng vẫn còn ở đó, trông như sắp chết đến nơi, A Tư do dự, đứng cách đó một trượng nhìn chàng rất lâu, lang quân này tướng mạo đường hoàng, điều hiếm có là dù bị thương nặng, sau khi cầu cứu nàng mà thấy nàng thờ ơ, cũng không hề van xin thêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
