Nghĩ đến mấy tháng vừa qua, nàng cảm khái: “Không bao giờ khuất phục mới là sống, ngồi chờ chết mới là đợi chết.”
Nhờ những lời nghiêm túc này, đối diện quả nhiên không còn im lặng ngượng ngùng nữa, bật cười: “Có lý.”
A Tư thầm thở dài, nàng đúng là đang dỗ trẻ con mà.
Nhưng ngoài miệng vẫn không quên khen ngợi: “Thực ra, người thiếp phải sống xứng đáng không chỉ có mẫu thân, mà còn có phu quân.”
“Ta? Sao lại nói vậy?”
Dưới ánh nắng, gương mặt A Tư thuần khiết như trẻ thơ: “Phu quân đã dẫn thiếp đi trốn, dù thiếp có mù cũng không bỏ rơi, chàng tốt như vậy, thiếp đương nhiên phải sống xứng đáng với chàng.”
Hắn khẽ cười, có lẽ là vui rồi.
A Tư nhân cơ hội hỏi: “Đúng rồi, chuyện lần trước phu quân nói mời lang trung thế nào rồi? Có phải trong tay thiếu tiền không? Nếu vậy thì chuyện này có thể tạm hoãn cũng được…”
Nàng hơi ngẩng mặt lên, Yến Thư Hành cúi mắt, vừa vặn “nhìn” vào đôi mắt vô thần nhưng đầy tình cảm của nàng.
Nàng tin tưởng phu quân của mình vô cùng.
Nhưng hắn cũng cần mượn lang trung để xác nhận nàng thực sự mất trí nhớ hay chỉ đang diễn kịch, bèn nói: “Không cần lo, gần đây ta vừa nhận một công việc mới, trong tay vẫn còn tiền, lang trung sẽ đến vào lúc khác.”
Trong lòng A Tư vui mừng, ngoài miệng cũng ngọt như mật: “Thiếp đã nói phu quân là tốt nhất mà.”
Yến Thư Hành cúi đầu mỉm cười, thản nhiên thay phu quân nàng nhận lấy câu quan tâm ấy.
Khi ra ngoài, vô tình nhìn thấy dấu vết nàng ngã để lại trên nền gạch, Yến Thư Hành hơi nghiêng đầu: “Thực ra, cách nàng thích nghi có thể nhẹ nhàng hơn một chút.”
A Tư thoải mái đáp: “Không sao, ngã đau rồi mới nhớ kỹ hơn.”
Yến Thư Hành quay đầu nhìn nàng.
Lời đến bên miệng lại nuốt xuống, chỉ nhàn nhạt nói: “Cũng đúng.”
Hắn trở về thư phòng, dặn Xuyên Vân: “Lát nữa phái người đi mời một vị lang trung giỏi chữa bệnh về mắt.”
Xuyên Vân nghi ngờ tai mình.
Lấy đức báo oán vốn không phải phong cách của đại công tử nhà họ Yến.
Nửa năm trước, đại công tử dự tiệc nhã hội, tình cờ gặp bạn, nghe tin một cô gái qua đời.
Hôm ấy trời trong gió mát, chàng trai trẻ đối diện sóng nước mênh mông, đôi mắt hơi cụp không rõ vui buồn, chỉ nhúng mực vẽ một bức tranh cho người đã khuất, mực còn chưa khô thì bức tranh bị gió thổi đi, bị một tên công tử bột nổi tiếng ăn chơi trác táng nhặt được.
Thấy cô gái trong tranh xinh đẹp, tên công tử bột nổi lòng tà, về phủ tự vẽ lại cảnh cô gái áo quần xộc xệch, xuân tình khó kìm.
Thậm chí còn mang tranh ra khoe trong tiệc riêng, nói là thần nữ nhập mộng, cảm xúc dâng trào mà vẽ nên.
Khi ấy đại công tử cũng có mặt.
Chỉ lạnh nhạt liếc qua một cái, không để tâm.
Nhưng hôm sau, Xuyên Vân nghe nói tên công tử bột ấy chết trong cống rãnh, một chỗ trên người bị chó hoang xé nát.
Đêm đó, phủ Yến mở tiệc, đại công tử cùng danh sĩ trò chuyện vui vẻ, chỉ có Phá Vụ luôn đi theo bên cạnh là không thấy đâu.
Xuyên Vân chưa từng tận mắt thấy cô gái trong tranh, chỉ dò hỏi từ Phá Vụ mới biết cô gái ấy với công tử cũng chẳng thân thiết, thậm chí từng gây rắc rối cho chàng.
Người trong thế gia coi lợi ích là trên hết, tình cảm cũng theo lợi mà thay đổi.
Xuyên Vân đoán, với tính cách của Yến Thư Hành, thay vì nói không chịu nổi việc tên công tử bột làm nhục người đã khuất, chi bằng nói không chịu nổi việc tranh của mình bị bôi nhọ.
Nhắc đến thích khách, giữa chân mày thiếu niên hiện lên vẻ nghiêm nghị: “Mấy ngày nay chúng ta đã tăng người ở ngoài thành và quanh tiểu viện trên núi, vẫn không thấy ai khả nghi, trong thành cũng không tìm được, chẳng lẽ thích khách biết ẩn thân? Còn Trịnh Ngũ, vẫn bặt vô âm tín.”
Yến Thư Hành dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thân bút: “Thích khách chắc sẽ không quay lại nữa, Trịnh Ngũ, có lẽ cũng vậy.”
Hắn vừa cười vừa nói, lại tiếp: “Nghĩ nhiều cũng vô ích, ngày mai ta muốn dẫn mỹ nhân đi chơi.”
Xuyên Vân không được tỉ mỉ như Phá Vụ, cũng không biết nhiều chuyện cũ của Yến Thư Hành, đoán hắn muốn lấy vợ của thích khách làm mồi nhử, bèn vội đi chuẩn bị.
Buổi trưa, Trúc Uyên dẫn lang trung đến.
Lần này là một lão lang trung ăn nói nhã nhặn, giọng nói già nua, chắc hẳn y thuật rất cao minh.
A Tư thắp lên hy vọng, chủ động nói: “Tám tháng trước ta bị thương, mất hết ký ức, thỉnh thoảng lại đau đầu, trước khi mù suýt nữa bị ngã ngựa, tuy không bị thương nhưng đêm đó đau đầu rất lâu, hôm sau thì mù hẳn.”
Lão lang trung bắt mạch, lại cẩn thận xem mắt nàng: “Phu nhân bị mù không phải do bệnh về mắt, mà là trong não có tụ huyết, dường như cô nương không biết chuyện này, chẳng lẽ sau khi bị thương không đi khám đại phu?”
“Cũng có mời đại phu, chỉ là…” A Tư hơi ngập ngừng, giọng dần lạnh đi, “lang trung ấy đã giấu ta.”
Khi ấy, lúc nàng tỉnh lại sau cơn bệnh, đầu óc trống rỗng, chỉ nhớ mình hình như tên là “A Tư”, thấy bên giường có một người đàn ông trung niên gầy gò, theo bản năng gọi một tiếng “cha”.
Người đàn ông ấy chính là Trịnh Ngũ.
Trịnh Ngũ ngẩn ra một lúc, nhận ra A Tư đã mất trí nhớ.
Sau đó ông ta nói với A Tư, mình chính là cha nàng, là một lang trung, năm xưa vì mưu sinh nên gửi nàng cho người thân ở quê, vì chiến loạn mới đón nàng từ quê lên Lịch Thành, trên đường đi xe ngựa bị lật khiến nàng bị thương nặng.
A Tư mơ hồ cảm thấy mình đúng là vì chiến loạn mà rời quê theo người thân, cha cũng không ở bên cạnh.
Vì vậy nàng tin lời Trịnh Ngũ không chút nghi ngờ.
Nếu không phải đêm ấy tận tai nghe được, nàng cũng không thể ngờ người cha bình thường đối xử rất tốt với mình lại là người xa lạ, đối tốt với nàng chỉ để trục lợi! Giờ nghe lão lang trung nói, nàng càng hiểu rõ.
Khi ấy ông ta cứu nàng là vì thấy nàng xinh đẹp, định đưa nàng cho thành chủ háo sắc.
Bị nhận nhầm thân phận, ông ta liền thuận nước đẩy thuyền, định trước tiên bồi dưỡng tình cha con, sau này càng được lợi nhiều hơn.
Trịnh Ngũ có thể chữa bệnh cho thành chủ, y thuật chắc chắn cao minh, ông ta không muốn nàng hồi phục trí nhớ nên cố ý không chữa trị, cứ kéo dài mãi mới dẫn đến mù lòa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
