Nhưng cô nương ấy mất cách đây tám tháng, đúng vào thời điểm đại tộc Dĩnh Xuyên di cư về phía nam, nghe nói trên đường gặp phải người Hồ, tổn thất không ít người, chắc cô nương ấy gặp nạn khi đó.
Nhưng đường từ Dĩnh Xuyên đến Kiến Khang và Lịch Thành không cùng hướng, cách nhau hàng trăm dặm, sao cô nương ấy lại lưu lạc đến đây, còn trở thành con gái của vị lang trung kia, mà nàng cũng không cầu cứu gia tộc, giống như đã mất trí nhớ. Lại còn trùng hợp gặp được lang quân.”
Yến Thư Hành vuốt nhẹ tay áo, mỉm cười: “Dù là trùng hợp hay có người sắp đặt, chắc nàng cũng không biết gì, dù sao thì, nàng còn tránh ta không kịp.”
“Tiếp tục tìm tung tích vị lang trung họ Trịnh kia, đồng thời tra xem trong một năm qua, hai nhà Giang thị và Trần thị ở Dĩnh Xuyên có động tĩnh gì.” Yến Thư Hành nói xong, lại liệt kê thêm mấy cái tên, “Tiện thể xem gần đây bọn họ có hành động gì không.”
Những người được liệt kê đều có lợi ích liên quan đến y, cũng biết cô nương ấy từng có chút ân oán với y.
Phá Vụ bỗng nhiên hiểu ra mấu chốt.
Nếu nói sự xuất hiện của cô nương ấy là trùng hợp, thì nay các chứng cứ đều chỉ ra người nàng bỏ trốn cùng rất có thể là vị thích khách trẻ tuổi kia, mà giọng phu quân nàng lại giống hệt lang quân.
Từng lớp trùng hợp này, nếu là người thường thì còn có thể miễn cưỡng coi là duyên phận.
Nhưng trong nội bộ thế gia vốn phức tạp, đại công tử từ nhỏ đã được chọn làm ứng cử viên tộc trưởng kế nhiệm vì tư chất xuất chúng, động chạm đến nhiều lợi ích, tự nhiên có vô số tai mắt theo dõi, muốn lấy mạng y hoặc khiến y mắc sai lầm.
Nhận lệnh xong, Phá Vụ nghiêm túc rời đi.
Sau khi Phá Vụ đi, Yến Thư Hành cảm thấy nhàm chán, mở cửa lồng thỏ khảm vàng.
Sau khi phu quân rời đi, A Tư ngồi bên giường ngẩn người một lúc, ở xa xa dường như có tiếng nói cười vui vẻ vọng lại, như một hòn đá rơi xuống hồ sâu lạnh lẽo, xé toang bóng tối trước mắt nàng, chiếu rọi một tia sáng ấm áp không thể nắm bắt nhưng lại có thể cảm nhận được.
Dù thế nào, nàng vẫn còn sống.
Sống thôi đã là điều đáng mừng rồi.
Một lát sau, có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa tiến lại gần phòng, A Tư chỉnh lại váy đứng dậy: “Phu quân?”
“Bẩm phu nhân, là nô tỳ, lang quân thuê nô tỳ đến đây chăm sóc người.” Người đến là một thiếu nữ, giọng nói trong trẻo, chắc chỉ nhỏ hơn A Tư vài tuổi.
Lúc này A Tư mới nhớ ra trước khi đi chàng có nói sẽ thuê người chăm sóc nàng, trước đây vì mừng rỡ khi Giang Hồi trở về, không còn phải lo lắng sợ hãi ngày đêm, nên nàng không nghĩ đến chuyện khác.
Giờ mới nhớ ra còn nhiều điều chưa hỏi chàng.
Giang Hồi cũng không chủ động giải thích.
Chàng nói mình làm việc cho quan phủ, nhưng sao trước khi quan binh vào lại hô “bắt thích khách”? Lúc nàng chui ra khỏi tủ, sao họ lại rút kiếm, chẳng lẽ Giang Hồi không nói trong viện còn có người nhà? Điều duy nhất khiến nàng yên tâm là giọng nói của chàng, đã là giọng chàng thì sao người lại không phải? Cảm thấy xa lạ, chắc là vì chàng đi quá lâu.
A Tư gạt bỏ tạp niệm, gọi cô hầu: “Ta nên xưng hô với ngươi thế nào, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
Cô hầu cẩn thận đáp: “Bẩm nương tử, nô tỳ năm nay mười lăm, tên là Trúc Uyên.”
A Tư mỉm cười thân thiện: “Vậy ta gọi ngươi là A Uyên nhé, ta không nhìn thấy gì, sau này làm phiền ngươi rồi.”
Ánh mắt Trúc Uyên dừng lại trên gương mặt xinh đẹp của nữ tử bên giường, nàng làm hầu gái trong thế gia, từng gặp không biết bao nhiêu mỹ nhân, vậy mà vẫn bị vẻ đẹp ấy làm cho kinh ngạc trong khoảnh khắc, rồi vội vàng cúi đầu: “Chăm sóc nương tử vốn là bổn phận của nô tỳ.”
A Tư tỏ vẻ vô tình, hỏi chuyện phiếm: “Trúc Uyên vẫn luôn làm việc bên cạnh phu quân ta sao?”
Trúc Uyên đáp theo lời dặn trước của Yến Thư Hành: “Bẩm phu nhân, nô tỳ mới đến, vốn là người quận Vệ Hưng, vì người Hồ xâm lấn nên phải chạy nạn đến đây, bị người nhà bán làm tỳ nữ lấy lộ phí, may gặp lang quân mua về.”
“Vậy à...” A Tư vốn định dò hỏi chút chuyện về Giang Hồi từ nàng, không ngờ không hỏi được gì, nghĩ chắc nàng thật sự mới được Giang Hồi thuê về, bèn dịu dàng xua tay: “Đừng câu nệ, có việc gì ta sẽ gọi ngươi.”
Trúc Uyên vâng dạ, lui ra ngoài cửa chờ.
Suốt hai ngày liền, ngoài A Tư và Trúc Uyên, không ai khác lui tới.
Ban đầu A Tư lo phu quân lại đi mất, nhưng mỗi ngày Giang Hồi đều nhờ người mang vài lời nhắn về nhà.
Biết chàng vẫn còn ở đây, A Tư mới yên tâm.
Trước đó vì trẹo chân nên đi lại khó khăn, giờ chân vừa khỏi, việc cấp bách là phải thích nghi với việc bị mù, nên lúc rảnh rỗi, A Tư thử tập đi trong bóng tối. “A—”
Không biết đã ngã bao nhiêu lần.
Nàng chống tay xuống đất, lòng bàn tay bị sỏi cọ xát đau thấu tim, nước mắt cũng trào ra.
Trúc Uyên vội vàng chạy tới đỡ: “Sao người phải khổ thế, nô tỳ được thuê để chăm sóc người, người muốn đi đâu, muốn gì, chỉ cần dặn một tiếng là được.”
A Tư vịn tay nàng đứng dậy, cười không để ý: “Có việc phải tự mình làm, như đi lại chẳng hạn.”
Chưa được bao lâu, nàng lại ngã thêm lần nữa, Trúc Uyên vội định chạy tới đỡ, khóe mắt lại thấy một vạt áo trắng.
Là Yến Thư Hành, y đứng lặng sau những cành trúc thưa thớt, không biết đã đến từ lúc nào.
Trúc Uyên định hành lễ, bị y giơ tay ngăn lại, nàng lại định đỡ A Tư, nhưng cũng bị ngăn.
Yến Thư Hành lặng lẽ đứng đó, ánh mắt vẫn dịu dàng như thường, nhưng khi cúi mắt lại có chút lạnh lùng, như đang đứng ngoài quan sát với vẻ thương xót.
Trúc Uyên không hiểu thái độ của y, chỉ thấy A Tư ngã mà xót xa, đang bối rối thì Yến Thư Hành đã cúi người, dịu dàng đỡ A Tư dậy. “Không sao chứ?”
Đôi mắt vô thần của A Tư ánh lên gợn sóng, dịu dàng gọi: “Phu quân, chàng về rồi à.”
“Ừ, vào nhà trước đã.” Yến Thư Hành dìu nàng vào phòng, tay vẫn giữ khoảng cách lễ độ qua lớp áo.
Từ phía sau nhìn lại, hai người đều mặc áo trắng, một người tóc búi ngọc quan, dáng vẻ như cây ngọc trước gió, người kia mặc váy lụa màu trăng, tóc đen buộc bằng dải lụa, như hoa sen vừa hé nở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)