Nhưng có lẽ vì mấy ngày không gặp, thân phận chàng lại thay đổi, nên khó tránh khỏi có chút xa lạ, khách sáo.
A Tư không nói nhiều, chỉ bảo: “Không có gì, thiếp chỉ lo phu quân ở ngoài vất vả, nếu làm việc cho quan phủ thì cũng dễ chịu hơn chút.”
Ngựa bắt đầu sải bước, A Tư ngoái đầu lại, khẩn cầu: “Phu quân, có thể đi chậm một chút không? Cũng không cần quá chậm, chỉ cần đừng như mọi khi vừa nhanh vừa mạnh là được, thiếp chịu không nổi…”
Yến Thư Hành cúi mắt, sâu xa nhìn nàng một cái. “Bình thường ta rất nhanh, rất mạnh sao?”
A Tư mấy ngày liền không ngủ yên, lúc này vừa thả lỏng đã thấy mệt mỏi.
Nàng phản ứng một lúc lâu mới hiểu ra hắn hiểu lầm ý mình, tưởng nàng đang oán trách.
Nàng khẽ nói: “Không sao, không trách phu quân, là do thiếp thân thể yếu, không chịu nổi…”
Chàng trai hồi lâu không nói gì thêm.
Ngựa chậm rãi đi trên đường núi.
Yến Thư Hành nhớ lại lời Lý thẩm từng nói: “Giang lang quân ít nói, mỗi câu không quá mười chữ.” Nói nhiều dễ sai, chi bằng im lặng, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn cảnh núi non.
Bỗng ngực bị va mạnh, A Tư gật gù buồn ngủ, đầu như gà con mổ thóc.
Yến Thư Hành cúi đầu, đúng lúc ấy nàng ngả ra sau, tựa vào lòng hắn ngủ thiếp đi.
Trán nàng chạm vào cằm hắn, tư thế hai người lúc này chẳng khác nào một đôi uyên ương thân mật quấn quýt.
Yến Thư Hành khẽ cười, một tay nắm dây cương, một tay vòng nhẹ lấy người nàng để phòng nàng ngã ngựa.
Chăm sóc chu đáo như vậy, quả thật giống một người chồng tốt che chở vợ trong lòng.
Đoàn người đến chân núi, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn.
Yến Thư Hành xuống ngựa, bế A Tư lên xe, nàng ngủ rất say, dù bị xóc nảy di chuyển như vậy, đến tận biệt viện vẫn chưa tỉnh lại.
Sau thư phòng biệt viện có một tiểu viện nhỏ, đơn sơ yên tĩnh, rất hợp với thói quen “giấu người đẹp” của sát thủ.
Yến Thư Hành đặt nàng lên giường, giúp nàng cởi giày.
Trong mắt hắn ánh lên ý cười nhàn nhạt, dịu dàng mà vẫn khiến người ta không dám tùy tiện lại gần như ánh trăng.
Đầu ngón tay hắn lơ lửng cách mặt nàng nửa tấc, từng chút từng chút một, vẽ lại trong không trung đôi mày mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ của nàng.
Yến Thư Hành thu tay lại, đắp chăn cho nàng cẩn thận.
Hắn lặng lẽ ngắm nhìn nàng.
Gương mặt nàng an tĩnh dịu dàng, trở mình thoải mái, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng thướt tha mềm mại.
Chàng trai bật cười, rồi cúi xuống thì thầm bên tai nàng một câu chỉ hai người nghe được.
Lời nói nhẹ như lông vũ, lại như hơi thở của mãnh thú khi săn mồi, dư âm nhanh chóng tan vào không khí.
Cô gái đang ngủ khẽ rụt cổ lại.
A Tư giấc này ngủ không yên.
Như lênh đênh giữa sóng nước, chao đảo bồng bềnh, một cơn sóng lớn ập đến mới thực sự bình ổn, rồi thân thể như được phủ một tầng mây, ấm áp dịu dàng.
Sau đó, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nàng trở mình, lờ mờ cảm giác có người thì thầm bên tai.
A Tư nghe thấy thật, nhưng nàng quá mệt, chưa kịp nghĩ ngợi đã ngủ tiếp, đến khi tỉnh lại, nàng theo thói quen sờ dưới gối.
“Đang tìm con dao găm đó à?”
Giọng nói dịu dàng thản nhiên như nước xuân hòa lẫn băng giá.
A Tư gật đầu, rồi chợt nhớ ra người nói là Giang Hồi, phu quân của nàng.
Hắn đã trở về, còn đưa nàng xuống núi.
Mọi chuyện này đều thực sự xảy ra, lại giống như một giấc mơ hư ảo, A Tư ngơ ngác ngồi một lúc.
“Không khỏe à?” Chàng trai hỏi nhẹ.
“Thiếp không sao.” A Tư cụp mi, “Chỉ là có chút hoang mang, mấy ngày chàng không ở đây thiếp không dám ngủ, sợ có kẻ xấu đến bắt đi, chỉ dám giấu dao găm trong tay áo, còn tưởng… chàng bỏ mặc thiếp rồi.”
Lời là thật, nỗi sợ mấy ngày qua cũng là thật.
Nhưng lúc này nhắc lại, không phải để than thở, mà là muốn khơi gợi sự áy náy và mềm lòng của lang quân.
Quả nhiên đối phương không nỡ, giọng dịu dàng hơn thường ngày: “Để nàng sợ hãi rồi, xin lỗi.”
A Tư đặt tay lên ngực, bình tĩnh lại: “Thiếp nghe có người hô bắt thích khách, tưởng là đến bắt chàng.”
“Sao lại nghĩ là ta?”
Giọng hắn hơi lạnh, lại có chút thờ ơ.
A Tư ngẩn ra, chẳng lẽ hắn cho rằng nàng không tin nhân phẩm của hắn? Nhưng hắn cả ngày thần thần bí bí, võ công lại cao, nhìn cũng không giống người làm ăn lương thiện… Nhưng không thể nói thẳng, sẽ tổn thương tình cảm vợ chồng.
Nàng uyển chuyển đáp: “Vợ chồng là một thể, sao thiếp lại không tin phu quân? Nhưng người xưa có câu ‘ngọc quý dễ mang họa’, phu quân võ công cao cường, dễ bị nghi ngờ, như thiếp có gương mặt dễ khiến người ta dòm ngó mới bị thành chủ để ý, thiếp chỉ sợ họ bắt nhầm người, khiến phu quân chịu oan ức.”
Đối phương dường như được an ủi bởi lời đồng cảm này, không giải thích gì, chỉ khẽ cười.
A Tư lấy làm lạ: “Phu quân về rồi cười nhiều hơn, đây là lần thứ hai thiếp nghe chàng cười thành tiếng.”
“Lần thứ hai?”
Yến Thư Hành khẽ rũ mi dài, ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ, dường như dù có thân mật trên giường thế nào, hai người vẫn còn xa lạ, nàng thậm chí không biết thân phận thật của người bên gối.
Đã vậy, hắn cũng chỉ có thể dò hỏi đặc điểm ngoại hình của thích khách từ nàng, bèn nói: “Có lẽ xa cách lâu nên sinh lạ, nàng còn nhớ dung mạo ta không?”
A Tư bị hỏi khó.
Dù là lúc mới quen hay sau khi thành thân, nàng đều chú ý nhiều đến giọng nói đặc biệt dễ nghe của Giang Hồi, lại bỏ qua những thứ khác.
Nhưng là vợ, lại không nói rõ được nét mặt chồng, thật không phải, nàng ngồi ngay ngắn trên giường, nghiêm túc nhớ lại: “Dĩ nhiên là nhớ, phu quân rất đẹp.”
Hắn chưa hài lòng: “Đẹp thế nào, lông mày, mắt, đường nét khác gì những lang quân đẹp trai khác?”
A Tư không ngờ người lạnh nhạt như hắn, không chỉ biết ngượng ngùng mà còn thích so bì.
Nhưng nàng thật sự không nói rõ được cảm giác, chỉ mở to đôi mắt trong trẻo vô thần, buồn bã đáp: “Trước khi mù thiếp còn chưa lấy phu quân, không dám nhìn chàng lâu, sau khi mù thì muốn nhìn cũng không được.”
Phu quân tuấn tú khác thường, mày kiếm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, là tướng phi phàm.
Mắt màu nâu sẫm nhạt hơn người thường, môi mỏng luôn mím thành một đường… Đúng rồi, trước ngực chàng còn có một nốt ruồi to bằng hạt đậu xanh.”
Nốt ruồi trước ngực là lần vô tình đi nhầm vào phòng mà thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
