Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày thường ta không biết chữ, chỉ có thể chọn xem mấy bức tranh trong đó, cũng chỉ được đến thế mà thôi.
Môi hắn run run: "Phu nhân, nàng... có biết thoại bản này kể về chuyện gì không?"
Ta quả quyết lắc đầu.
Nhưng nói thật, ta cũng khá tò mò.
Thế là ta đảo mắt một vòng, kéo lấy tay áo của hắn, giả vờ e thẹn.
"Phu quân, thiếp không biết chữ, không đọc được chữ trong thoại bản này."
"Nếu phu quân có thời gian, có thể đọc cho thiếp nghe được không?"
Ai ngờ Lâm Cẩn như bị lửa đốt.
Vội vàng hoảng hốt giật tay áo đang bị ta nắm về, ném trả thoại bản cho ta.
"Cẩn đột nhiên có việc bận, hôm khác sẽ đến bầu bạn với phu nhân."
Nói xong hắn bỏ chạy về thư phòng.
"Rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.
Ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Cẩn, tức giận đến mức dậm chân.
Cái gì mà có việc bận!
Về đây bao nhiêu ngày rồi cũng có thấy hắn có việc chính sự gì đâu.
Toàn là viện cớ!
Không đọc thì thôi.
Đợi đến kinh thành, ta cầm bổng lộc của hắn, tìm mười tiểu bạch kiểm, vây quanh ta mà đọc!
10
Lâm Cẩn mang theo ý trách móc, khí thế hung hăng xông vào phòng nàng.
Lúc đi ra, gần như là chạy trối chết.
Hắn không dám gặp nàng.
Chỉ có thể đóng cửa thư phòng, ngồi trước bàn vò thái dương.
Lâm Cẩn rút một quyển du ký, đặt lên bàn, mở ra.
Nhưng thế nào cũng không đọc nổi.
Ngồi trước bàn, thần trí hoảng hốt cả buổi chiều.
-
Đến tối.
Lâm Cẩn mặc nguyên quần áo nằm trên chiếc ghế mềm trong thư phòng.
Vừa nhắm mắt lại, trong đầu đều là những quyển thoại bản hắn thấy ban ngày.
Còn có… đôi mắt linh động của nàng khi níu tay áo hắn cầu xin.
Những lời lẽ nồng nàn táo bạo trong thoại bản không ngừng văng vẳng trong đầu hắn.
Trong cơn mơ màng, Lâm Cẩn mơ thấy mình biến thành thư sinh nghèo trong thoại bản…
Nửa đêm, hắn đang thức khuya đèn sách.
Cửa thư phòng bị người gõ.
Hắn đứng dậy mở cửa.
Một đôi tay thon thả nhẹ nhàng đặt lên cánh cửa.
Nữ tử đứng ngoài cửa cử chỉ yểu điệu, giống như hồ ly tinh hút dương khí.
"Đêm khuya sương nặng, công tử có thể cho thiếp nương náu một đêm không..."
Nữ tử đột nhiên ngẩng đầu.
Khuôn mặt kia... lại giống hệt thê tử của hắn.
Đôi mắt trong veo ngây thơ như nai con, phản chiếu hình ảnh của hắn.
Ánh mắt nàng đong đầy, đôi môi đỏ mọng hé mở, khẽ gọi hắn một tiếng "phu quân"...
-
Ngày hôm sau.
Lâm Cẩn mặt mày đen lại, dậy từ rất sớm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






