Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu nhân lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tái giá Chương 1: Ta Muốn Tái Giá Nhưng Phu Quân Không Cho

Cài Đặt

Chương 1: Ta Muốn Tái Giá Nhưng Phu Quân Không Cho

1

Sau khi đỗ Thám Hoa, Lâm Cẩn vẫn chưa vội về quê.

Ánh mắt người làng nhìn ta đầy vẻ thương cảm.

Họ đều nhất trí cho rằng Lâm Cẩn muốn ruồng bỏ người vợ tào khang là ta đây.

Ta cũng không phụ lòng mong đợi của mọi người.

Sau khi làm bộ lau hai giọt nước mắt, ta liền ráo riết chuẩn bị chuyện tái giá.

Haizz!

Nếu không phải di nguyện của cha, ta và Lâm Cẩn vốn dĩ đã chẳng thể đến với nhau.

Bây giờ chia đôi ngả đường, cũng tốt thôi!

Thế nhưng, ngay vào lúc bà mối vừa tìm đến cửa, Lâm Cẩn lại trở về...

2

Lâm Cẩn, chàng Thám hoa trẻ tuổi phong lưu, đã trở thành "miếng mồi béo bở" trong mắt những vị quyền quý "bắt rể sau khi thi đỗ".

Có người hứa hẹn cho chàng quyền thế, kẻ lại dụ dỗ bằng lợi lộc kếch xù.

Nhưng Lâm Cẩn nghĩ đến người vợ đang khổ sở chờ mình ở quê nhà, liền nhíu mày từ chối hết thảy.

Để vợ mình sau khi lên kinh có chỗ an cư lạc nghiệp.

Chàng nấn ná ở kinh thành vài ngày, thu xếp xong nhà mới.

Lúc này mới vội vã trở về.

Không ngờ khi về đến trước cửa nhà.

Điều chàng nhìn thấy lại là vợ mình đang khóc lóc nỉ non đòi tái giá…

3

Phu quân phát hiện ta muốn tái giá.

Khung cảnh nhất thời có chút xấu hổ.

Lâm Cẩn khách khí tiễn bà mối đi, quay người lại nhìn ta.

"Trời không còn sớm nữa, phu nhân đã dùng bữa chưa?"

-

Ta có tội.

Ngay cả khi Lâm Cẩn hưu ta cũng không có gì quá đáng.

Ta lại để một vị Thám hoa lang đường đường, dùng đôi tay cầm bút viết văn để nấu cơm cho mình!

Ta xấu hổ gắp thêm vài thìa cơm.

Nhưng phải nói, tay nghề của Lâm Cẩn thật sự rất tốt!

Cơm trong bát ta và thức ăn trên đĩa nhanh chóng hết sạch.

Ngay khi ta đang xoa cái bụng tròn vo vẻ mặt thỏa mãn.

Lâm Cẩn nhàn nhạt mở miệng: "Phu nhân đã dùng bữa xong rồi?"

Ta gật đầu.

Anh ấy ngồi ngay ngắn.

"Vậy thì nói chuyện với Cẩn về chuyện tái giá đi."

Nghe vậy.

Ta hít không nổi một hơi.

Nghẹn lại…

4

Chỉ mới rời nhà có mấy ngày, mà vợ đã đòi tái giá.

Trong lòng Lâm Cẩn không phải là không có chút xao động.

Lâm Cẩn ngồi thẳng người, mím môi không nói, chờ nàng giải thích.

Ai ngờ nàng lại vội đến mức bị sặc ho.

Khóe mắt cũng đã ửng hồng.

Thân hình đơn bạc vì ho kịch liệt mà trở nên gầy yếu, đáng thương.

Nghĩ đến trước kia, khi chưa thi đỗ Thám Hoa, gia cảnh nhà hắn bần hàn.

Nàng gả cho hắn, còn chưa từng được hưởng một ngày sung sướng.

Cơn giận trong lòng Lâm Cẩn lập tức tan đi một nửa.

Đợi đến khi nàng nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, rụt rè nhìn hắn.

Thứ cảm xúc khó hiểu trong lòng Lâm Cẩn đã sớm rút đi như thủy triều.

Nhưng nàng lại đột nhiên dùng khăn che mặt.

Đôi vai gầy gò run rẩy.

“Phu quân, thiếp sai rồi. Sai ở chỗ không nên không tin phu quân, cứ nghĩ phu quân thật giống như lời đồn của người trong thôn… ực… muốn bỏ thiếp… ực… người vợ tồi tàn này…”

Nhìn nàng khóc đến mức sắp nghẹn thở, nói chuyện cũng không được trôi chảy.

Tim Lâm Cẩn thắt lại.

Hắn dừng một chút, luống cuống tay chân an ủi nàng: “Nương tử đừng khóc, Cẩn… không hề trách nương tử.”

Ai ngờ nàng lại càng khóc lớn hơn.

Dường như chất chứa đầy bụng ủy khuất, không có chỗ nào để trút ra.

Nhưng hắn đã làm sai điều gì?

Lâm Cẩn liền bắt đầu tự kiểm điểm lại mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc