Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong mấy nhà quyền thế nhất thành phố này, Giang gia và Đường gia chắc chắn đứng đầu. Ngoài ra còn có Thẩm gia. Phó gia miễn cưỡng mới chen chân vào được vòng này, còn Kiều gia thì càng không đáng nhắc tới.
Trong số đó, Giang gia nắm giữ vị trí cầm đầu.
Giang lão gia từng là nhân vật phong vân một thời, khi trẻ đã gây dựng được vô số mối quan hệ với thủ đô. Sau này tuổi cao sức yếu, hơn mười năm trước đã chuyển đến thủ đô dưỡng lão, rất hiếm khi quay lại đây. Người đời nghe nhiều về danh tiếng ông, nhưng ít ai từng được gặp mặt.
Lần này xuất hiện, Giang lão gia tinh thần phấn chấn, cười ha hả:
“Tôi quay về để đón cháu gái ruột.”
“Cháu gái?” – Đường Vi ngạc nhiên, liếc về phía sau ông, nơi Kiều Niệm đang lặng lẽ đẩy xe lăn cho ông.
Thiếu nữ ấy mang vẻ đẹp thanh thuần tựa băng ngọc, đôi mắt đen sâu thẳm, không cần son phấn vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn.
“Chính là cô bé này à, dáng dấp thật quá xuất sắc!” – Đường Vi buột miệng khen.
Giang lão gia cười vui vẻ, ngoài miệng thì khiêm tốn:
“Ha ha, trẻ con thôi mà, quan trọng gì chuyện nhan sắc.”
Nhưng ánh mắt ông lại ngập tràn kiêu hãnh.
Ông giới thiệu:
“Niệm Niệm, đây là bà Đường.”
Kiều Niệm ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Bà Đường ạ.”
Đường Vi vội tháo chuỗi hạt ngọc trên cổ tay, nhét vào tay cô:
“Ôi chao, Niệm Niệm ngoan quá. Bà không biết hôm nay con cũng tới đây, nếu biết thì nhất định đã chuẩn bị quà gặp mặt cho đàng hoàng. Cái vòng này bác đeo nhiều năm, là đồ bác xin được đại sư khai quang ở chùa Phổ Chiếu. Con đừng chê nhé.”
Kiều Niệm từ chối mãi không được, cuối cùng vẫn phải nhận dưới ánh mắt gật đầu của Giang lão gia.
Đường Vi đưa quà xong, liền vui vẻ trò chuyện với ông.
Một bên, cả nhà Kiều đều trố mắt, gần như cứng đờ tại chỗ.
Phó phu nhân cũng sững người, mặt mày biến sắc.
Kiều Hân thì như bị sét đánh, gương mặt trắng bệch, môi run run:
“Không phải bố từng nói ba mẹ chị ấy ở huyện Tháp Hà sao? Tại sao bà Đường lại quen biết chị ấy?”
Hơn nữa, cách Đường Vi đối xử… rõ ràng không phải xã giao bình thường, mà còn rất thân thiết với ông lão bên cạnh Kiều Niệm.
Kiều Niệm, rốt cuộc chị đã quen biết người này như nào vậy?!
…
Đường Vi trò chuyện một lúc, liền hỏi thăm chuyện học hành của Kiều Niệm:
“Niệm Niệm chắc đang học cấp ba nhỉ?”
“Ừ, nó sắp vào lớp 12 rồi.” – Giang lão gia cười hiền hậu.
“Thế học trường nào vậy?” – Đường Vi tiếp lời.
“Trường Nhất Trung Vượt Thành.” – Ông trả lời thản nhiên. – “Trước đó nó nghỉ học một năm, sau lại thi lại. Ta hỏi ý nó, thấy Nhất Trung ổn thì để nó học tạm ở đây.”
Nghe đến bốn chữ “Nhất Trung Vượt Thành”, cả Kiều gia như bị rút hết máu.
Kiều Hân mạt mày tái mét, suýt ngã quỵ.
Ngày trước, để cô có suất học ở Nhất Trung, cả nhà đã hao hết bao nhiêu công sức. Vậy mà bây giờ, chỉ một câu nhẹ nhàng của đối phương, Kiều Niệm liền đường hoàng vào học. Khoảng cách ấy khiến cô choáng váng đến mức hồn vía bay mất.
Những gì Đường Vi nói sau đó, cô hoàn toàn không nghe lọt.
Mãi đến khi Kiều Niệm theo Giang lão gia rời đi, bà nội cô mới gượng gạo hỏi:
“Vừa rồi… ông cụ đó là ai thế?”
Đường Vi cười đáp:
“À, Giang lão thôi. Một người bạn cũ.”
“Bạn cũ gì mà trước giờ chưa từng nghe chị nhắc?” – bà nội nghi ngờ.
"Bình thường rất ít khi qua lại nên cũng không cố ý nhắc tới làm gì." Quan hệ của Đường Vi và Hà Ngọc Quyên không tệ nhưng Kiều gia dẫu sao cũng không với tới giới thượng lưu chân chính, Giang lão gia lại có quan hệ với bên trên, ngay cả bà cũng phải cẩn thận mà đối đãi nên bà không tiện tiết lộ thân phận của đối phương cho người không liên quan, chỉ cười cười nói: "Tính ra thì Giang lão coi như là một nửa thầy của tôi."Hóa ra bà từng học vẽ quốc họa, mà Giang lão chính là bậc thầy trong giới, từng chỉ dạy cho bà vài lần.
“Nửa thầy à, ra vậy.” – bà nội gật gù.
Những thân thích nghèo nàn kia của Kiều Niệm đến từ huyện Tháp Hà, chẳng qua đối phương là thầy giáo giỏi nên có chút danh tiếng ở địa phương.
Bà biết bạn thân của bà đam mê quốc họa, nhìn tuổi tác của ông lão lúc nãy chắc là có chút kiến thức về mảng này cũng không chừng!
Phim truyền hình không phải thường diễn loại cao thủ xuất hiện ở nông thôn sao? Đáng tiếc, ông ta cũng chẳng phải là thầy giáo nổi tiếng gì.
"Tôi từng nghe nói cháu gái ông ấy đi lạc, mãi không tìm được, không nghĩ tới cách thời gian dài như vậy lại tìm thấy rồi!"
"Con cháu trong nhà lại thất lạc lâu như vậy, vất vả lắm mới tìm lại được, nhất định sẽ coi con bé như thịt đầu tim mà cưng chiều."
"Mệnh của cô gái đó tốt thật, nghe nói Giang lão tìm được tin tức của cô ấy trên mạng. Cô gái đó đã đăng thông tin của mình lên mạng, điều đó cho thấy gia đình nhận nuôi cô ấy không đối xử tốt với cô... Cũng không biết nhà kia sau này có hối hận không?"
"..." Thầy giáo? Bà có phải có hiểu lầm gì không?
Người cũng đã đi xa, Đường Vi không nói gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
