Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 3: Thì Ra Là Đại Lão Giấu Mặt

Cài Đặt

Chương 3: Thì Ra Là Đại Lão Giấu Mặt

Mẹ anh từng nói, hồi còn trẻ dì hai xinh đẹp hơn nhiều minh tinh trong giới giải trí bây giờ.

Lúc đó anh còn khinh thường, cho rằng chỉ là lời khen vô căn cứ.

Bây giờ thì tin thật rồi.

Một cái tát vào mặt chính mình.

Quả thật quá đẹp!

Ở một góc khác, Kiều Niệm vừa đi vừa hờ hững nói chuyện điện thoại.

“Mẹ nó, Kiều gia đuổi cậu ra ngoài thật à? Đúng là loại người ghê tởm! Trước thì lợi dụng cậu để giải hạn cho cái con em gái rẻ tiền kia, ngày thường thì suốt ngày giả nhân giả nghĩa dùng đạo đức mà trói buộc cậu. Bây giờ thấy cậu không còn giá trị lợi dụng, quay phát một cái là đá cậu đi ngay lập tức!”

"Nếu sớm biết thì cậu cần gì phải lao tâm lao lực chữa bệnh cho Kiều gì gì đó, bọn họ biết cái đếch gì, nếu không có cậu, hồn ma đoản mệnh không thể sống tới hai mươi tuổi của Kiều Hân sẽ được chữa khỏi chắc? Họ nghĩ bệnh máu khó đông là cảm lạnh, chỉ cần uống amoxicillin và ngủ một giấc là xong rồi hả!"

Kiều Niệm thấy có người đi về phía mình, hạ mí mắt, giọng thản nhiên:

“Dù sao thì Kiều gia cũng nuôi mình hơn mười năm. Chữa bệnh cho Kiều Hân coi như mình trả hết ân tình. Từ giờ hai bên không còn liên quan.”

Đầu dây bên kia nghiến răng, giọng đầy tiếc nuối:

“Niệm, cậu có biết mấy năm nay cậu đã giúp Kiều gia nhiều đến thế nào không? Nếu không nhờ cậu, Kiều Vi Dân lấy gì từ một bàn tay trắng để làm ăn to đến bây giờ? Dựa vào năng lực hắn á? Cậu nghĩ hắn có não chắc?”

“Còn em gái cậu nữa, lúc trước không ít lần nhờ cậu kèm học, soạn nhạc hộ. Cả nhà bọn họ hưởng lợi từ cậu còn ít chắc?!”

“Trước kia tớ còn nghĩ họ là cha mẹ ruột, chị em ruột của cậu nên mới cảm thấy bất công. Sau này mới biết hóa ra chẳng có chút máu mủ nào, tớ mới hiểu — bọn họ đúng là không biết xấu hổ! Biết rõ cậu không phải con ruột, thế mà vẫn bóc lột, lợi dụng cậu trắng trợn như thế. Da mặt bọn họ chắc làm bằng thép không gỉ!”

Kiều Niệm khẽ “à” một tiếng, bật cười:

“Ví von hay đấy, da mặt platinum đúng là chuẩn.”

“Lão tử vốn giỏi văn từ mà!” đầu dây bên kia hùng hồn.

“Không cần, người nhà đến rồi.”

“Cậu thực sự định tìm cha mẹ ruột sao?”

Ánh mắt Kiều Niệm trở nên bình thản, giọng trầm thấp:

“Lá rụng cũng phải về cội. Ít nhất, mình phải biết mình từ đâu đến, là ai sinh ra.”

Đầu dây bên kia im lặng, không trả lời.

Cô cũng không muốn đoán, chỉ nói gọn:

“Cúp.”

Cúp máy xong, vừa bỏ điện thoại vào túi, Giang Ly đã bước đến. Anh chủ động mỉm cười, đón lấy hành lý trong tay cô:

“Niệm Niệm đúng không? Anh là Giang Ly, anh họ của em. Gọi anh là anh hai được rồi.”

Kiều Niệm ngẩng lên nhìn, thấy một chàng trai cao gầy, ngoại hình sáng sủa. Đôi mắt đào hoa dài hẹp trời sinh mang theo nét cười, khiến người ta dễ sinh thiện cảm. Trên trán còn điểm một sợi tóc tím nhàn nhạt, khí chất vừa quý phái vừa có chút ngông nghênh bất cần.

Gương mặt này… hình như cô từng thấy ở đâu đó.

Nhưng trí nhớ cô không để tâm đến những người không quan trọng, nghĩ không ra thì thôi.

“Vâng, chào anh. Em là Kiều Niệm.” – giọng cô khách khí, nghe rất ngoan ngoãn, ít nhất rơi vào mắt Giang Ly là thế.

“Ông nội đi đứng khó khăn, không tiện ngồi máy bay nên đi tàu hỏa. Tối mới đến. Cha mẹ em đang chờ ở Thủy Tạ Hiên, chắc đã tới rồi. Giờ chúng ta đến đó trước.”

Anh vừa cười vừa nói, còn muốn cầm giúp túi của cô.

“À đúng rồi, trên xe còn có một người bạn của anh, lát nữa cũng ăn cùng. Em không để ý chứ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc