Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Niệm đánh giá hắn thật kỹ, suy nghĩ một lát, rồi thẳng thắn chấp nhận lời giải thích đó, khóe mắt hơi nhếch lên vừa lười biếng vừa ngạo nghễ: "Cũng có thể lắm."
Còn nói rất nghiêm túc!
Giang Ly: "..."
Mãi cho đến khi về đến nhà, hắn vẫn chìm đắm trong cú sốc vừa rồi, cho đến khi phát hiện trong nhà còn có người khác.
"Vọng Gia?"
Diệp Vọng Xuyên dường như vừa tắm xong, đã thay đồ ở nhà, tóc ướt buông xuống mềm mại che bớt phần xương gò má, trên tay cầm khăn đang lau. Chuỗi tràng hạt trên cổ tay hắn nổi bật một cách lạ thường, đôi mắt trong veo in hằm vài vệt đỏ vì thiếu ngủ, che giấu sự mệt mỏi trong đáy mắt, nhưng đeo chuỗi tràng hạt này lại có vẻ rất hợp...
Giang Ly quên luôn chuyện vừa bị Kiều Niệm làm tổn thương, ngạc nhiên bước nhanh vào: "Sao cậu lại ở đây?"
Đây là nhà hắn, không lộn đâu...
Ánh mắt sâu thẳm của Diệp Vọng Xuyên lướt qua người Kiều Niệm một giây, rồi mới thong thả đi xuống: "Phòng tôi đang trang trí, tạm thời ở đây một thời gian ngắn."
Giang Ly: "Cậu ở thì không sao, dù sao biệt thự cũng nhiều phòng... Nhưng căn phòng đó của cậu không phải mới tu sửa xong không lâu sao?"
Nhà họ Diệp có bất động sản khắp nơi, bản thân Diệp Vọng Xuyên cũng là một đại gia ngầm, tài sản nhiều không đếm xuể, ở Vượt Thành không chỉ có một biệt thự.
Dù có một căn đang trang trí, cũng không cần phải sang đây ở nhờ.
Hắn nhớ rõ khách sạn hạng sang mới xây ở khu đô thị mới Vượng Thành cũng là tài sản riêng của Diệp Vọng Xuyên.
Giang Ly trên tay vẫn cầm đầy túi, giơ những chiếc túi mua sắm lên: "Cậu cũng mua đồ cho Niệm Niệm? Nói sớm chứ, tôi cũng mua rồi."
Biết hắn mua rồi thì mình không mua nữa.
Diệp Vọng Xuyên liếc nhìn những chiếc túi giấy trên tay hắn, toàn là những nhãn hiệu con gái thích, hắn mím môi, giọng trầm ấm: "Con gái nhiều đồ dùng một chút cũng không sao!"
"Cũng phải." Giang Ly nghĩ lại, đúng là vậy.
Tiểu Oánh ở nhà cũng rất nhiều quần áo, trong nhà còn chuẩn bị riêng một phòng để đồ cho con bé đựng quần áo, túi xách. So với Tiểu Oánh, quần áo của Niệm Niệm ít đến đáng thương, dù có mua thêm vài bộ cũng không nhiều!
Hắn hớn hở nang theo đủ loại túi, dẫn Kiều Niệm lên lầu: "Đi nào, Niệm Niệm, anh dẫn em đi xem phòng của em."
...
Lầu hai có ba phòng, Giang Ly dẫn cô xem qua các phòng, rất tâm lý để lại cho cô không gian riêng, rồi đi xuống lầu.
Kiều Niệm vứt balo trên vai xuống, đi dạo một vòng quanh phòng.
Căn phòng rất rộng, thoáng và sáng, tông màu chủ đạo ấm áp, trên giường mềm đặt một con thú bông thỏ to tướng, không biết là Giang Ly mua hay Diệp Vọng Xuyên mua.
Cô lấy con thỏ bông ra, giật giật tai nó, rồi vào phòng tắm.
"Rào rào..."
Tiếng nước chảy hơn nửa tiếng, tắm xong, người nhẹ nhõm, Kiều Niệm mở tủ quần áo định lấy bộ đồ mới ra thay.
Bộ đồ trước đó mặc khi xuống nước cứu người đã quá bẩn, không thể mặc lại được.
Đồ Giang Ly mua cho cô toàn là những chiếc váy xòe kiểu cách tiểu nữ sinh, mặc vào không tiện.
Kiều Niệm mở tủ quần áo, tưởng trong đó chỉ treo vài bộ quần áo, giống như đồ Giang Ly mua, nào ngờ tủ đầy ắp quần áo.
Ngoài quần áo, còn có một chiếc túi da màu đen mới tinh.
Đặc biệt hơn, ở chỗ dễ thấy nhất trên túi, đặt ngay ngắn ba gói băng vệ sinh: loại dùng ban ngày, ban đêm và siêu mỏng nhẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)