Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 24: Không Phải Gọi Tôi Là Anh Trai Sao?

Cài Đặt

Chương 24: Không Phải Gọi Tôi Là Anh Trai Sao?

“Vả lại, cô đang học lớp 12. Vào Nhất Trung , cho dù có quan hệ đi nữa thì vẫn phải thi khảo sát để chia lớp. Hân Hân vừa thi đậu vào lớp B. Với thành tích của cô, nhiều lắm cũng chỉ vào được lớp S, tức là lớp yếu. Hai chị em khác vòng tròn, khác môi trường, chẳng có lợi gì cả. Vậy nên, tốt hơn là đổi sang trường khác đi…”

Kiều Niệm cố nhịn, nghe hắn nói xong mới cất giọng:

“Xong chưa? Ai nói với ông là tôi chỉ có thể vào lớp S?”

Kiều Vi Dân cười nhạt, vẻ mặt đầy xem thường:

“Chẳng lẽ cô nghĩ mình có thể thi vào lớp A sao? Niệm Niệm, tôi chỉ vì muốn tốt cho cô thôi!”

“Ông rõ ràng là vì Kiều Hân chứ không phải vì tôi!” – Ánh mắt Kiều Niệm trở nên lạnh lẽo – “Có phải Kiều Hân đã nói với ông là nó không muốn học chung trường với tôi đúng không?”

“Không… không phải. Hân Hân chưa từng nói vậy.”

Trên thực tế, Kiều Hân đúng là từng bóng gió rằng không muốn Kiều Niệm học Nhất Trung.

“Tô chỉ nói sự thật.”

Nói xong, Kiều Niệm hoàn toàn không để ý đến sự giận dữ của hắn, lạnh nhạt tiếp:

“Nó đã xác định đi đường nghệ thuật, điểm thi đại học không còn quan trọng nữa. Trường Anh Tài điều kiện ăn ở rất tốt, đúng là thích hợp với nó. Nếu nó muốn học thì cứ để nó vào đó. Còn về việc học của tôi… chẳng cần ông phải lo!”

Điện thoại trong tay vẫn rung liên tục. Kiều Niệm lười tranh cãi thêm, đi vòng qua hắn:

“Tôi còn có việc, không rảnh đôi co với ôngA.”

Sắc mặt Kiều Vi Dân tức đến xanh lè, nhìn theo bóng lưng cô biến mất khỏi sảnh bệnh viện. Xa xa, hắn còn thấy ở cuối hành lang có một người đàn ông bước tới đón cô.

Lần này, sắc mặt hắn càng khó coi hơn. Nhưng nghĩ đến thân phận mình, hắn không tiện đuổi theo gây chuyện. Hắn chỉ đành nén giận, âm thầm tính toán sẽ tìm cơ hội khác nói chuyện lại với Kiều Niệm.

Ra ngoài đúng lúc chạm mặt Giang Ly. Ngoại hình quá mức nổi bật của Giang Ly khiến hắn vô thức nhìn nhiều lần, trong lòng sinh nghi:

Khuôn mặt này… hình như hắn từng thấy trên TV. Hình như là một minh tinh rất nổi tiếng!

Một minh tinh sao lại xuất hiện trong bệnh viện ở Vượt Thành? Chẳng lẽ đến đây quay chương trình?

Ở đầu cầu thang.

Diệp Vọng Xuyên từ phòng bệnh đi ra, nhìn thấy Thần Thần vẫn còn hôn mê nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm. Gọi điện cho Kiều Niệm nửa ngày không được, hắn đành tự mình xuống tìm.

Ánh mắt vừa rơi xuống, liền thấy Kiều Niệm cả người ướt sũng, trông chật vật.

“Sao không nghe điện thoại?” – Hắn cau mày.

Kiều Niệm lười giải thích, thuận miệng đáp:

“Điện thoại để chế độ im lặng, không thấy.”

Diệp Vọng Xuyên liếc qua, thấy màn hình điện thoại cô vẫn đang rung, tay cô thì tắt nó đi, liền im lặng không vạch trần lời nói dối của cô.

Hắn đưa tay kéo cô:

“Đi thôi, ông nội Giang và mọi người đang chờ trên lầu.”

Kiều Niệm khẽ tránh ra, trên mặt mang theo vẻ bực bội.

Rõ ràng là do Giang Ly gọi người tới!

Chỉ là một vết xước nhỏ thôi, đâu cần làm quá thành ra như vậy!

Cô đang định đi tiếp thì bất ngờ bị chặn lại ở một góc tường.

Diệp Vọng Xuyên cao lớn, cả người tỏa ra khí thế mạnh mẽ, bóng dáng như một ngọn núi che kín khiến Kiều Niệm nổi cả da gà.

“Không phải trước đây gọi tôi là anh trai sao?”

Giọng nói của hắn trầm thấp, gợi cảm, như thể muốn lấy mạng cô vậy.

Cái quái gì thế này?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc