Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 11: Bệnh Tâm Lý Tuyệt Đối Đừng Giấu

Cài Đặt

Chương 11: Bệnh Tâm Lý Tuyệt Đối Đừng Giấu

Thái dương lại nhói lên từng cơn.

Người bạn này của Giang Ly thật phiền.

Cô cất điện thoại vào túi, chẳng buồn nhìn đám người nhà họ Giang nữa, thản nhiên nói:

“Đi đường Giang Nam.”

Chiếc xe Paeton màu đen dừng lại trong con ngõ nhỏ yên tĩnh gần đường Giang Nam.

Kiều Niệm tháo dây an toàn, cầm túi xách, quay sang người đàn ông bên ghế lái:

“Cảm ơn.”

Diệp Vọng Xuyên hơi ngẩng cằm, một tay đặt hờ lên vô lăng, tay còn lại tựa bên cửa kính. Trên cổ tay anh là chuỗi phật châu màu nâu quấn quanh làn da trắng, trông giống như sợi xích đang trói buộc một con sư tử lười nhác mà nguy hiểm. Anh liếc nhìn tòa nhà phía trước ven đường, giọng trầm:

“Có cần tôi đưa cô vào không?”

Kiều Niệm vội lắc đầu, không muốn phiền:

“Không cần đâu, tôi tự đi vào được rồi.”

Diệp Vọng Xuyên hơi nheo mắt, không nói gì thêm.

Cô chỉ mong thoát khỏi anh càng nhanh càng tốt, liền mở cửa bước xuống, còn phất tay:

“Vậy, anh Diệp, tôi đi vào trước nhé.”

“Ừ.”

Diệp Vọng Xuyên nhìn theo bóng dáng cô, thấy cô quen thuộc đi vào tòa tòa nhà hai tầng màu trắng kiểu phương tây, rồi mới lấy điện thoại ra.

Anh sống ở Kinh Đô đã lâu, trong lòng thừa biết giá đất nơi này đắt đỏ cỡ nào.

Căn nhà mà Kiều Niệm vừa bước vào nằm ngay khu vàng Nam Thành, xung quanh toàn là trung tâm thương mại, cửa hàng mặt phố nơi đây tùy tiện bán cũng đáng giá bạc tỷ. Huống hồ một căn biệt thự độc lập kiểu này, lại dùng làm văn phòng tư nhân – chắc chắn không hề rẻ.

Giang Ly từng nói với anh, cha mẹ nuôi của Kiều Niệm tuy mới bước chân vào giới hào môn lại cũng có không ít tiền nhưng lại đối xử rất tệ với cô, ngay cả trường học tử tế cũng không cho cô theo học.

Thế thì làm sao cô biết đến chỗ này? Nhìn bộ dạng thì hình như còn thường xuyên tới nữa.

Anh giơ điện thoại, chụp lại một tấm ảnh tòa nhà trắng.

Rất nhanh, tin tức phản hồi đã đến.

【 Cái này tôi biết! Đây là phòng khám tâm lý ở đường Giang Nam , bác sĩ ở đây cực kỳ nổi tiếng, lịch hẹn khó lắm! Giá cả cũng không hề rẻ. Vọng gia… Ngài… tâm lý không ổn sao? Có bệnh thì tuyệt đối đừng giấu, kẻo chậm trễ điều trị nha! 】

【 Cút. 】

Diệp Vọng Xuyên liếc màn hình, lông mày khẽ chau lại, ánh mắt lại hướng về phía cánh cổng nơi cô gái vừa đi vào.

Phòng khám tâm lý?

Diệp Vọng Xuyên nhấc máy, giọng trầm khàn:

“Có chuyện gì?”

“Vọng gia, cậu chủ nhỏ… cậu chủ nhỏ mất tích rồi!”

Sắc mặt anh đột ngột trầm xuống, đường nét cằm căng cứng, không còn tâm trí để nghĩ đến phòng khám tâm lý nữa.

Anh lập tức nổ máy, đổi tay lái, giọng lạnh lùng dặn dò đầu bên kia:

“Các người đang ở đâu?”

Trong phòng khám tâm lý, Kiều Niệm quen thuộc đi dọc hành lang, lấy được thứ mình cần.

Bác sĩ ở đây trẻ hơn cô tưởng, nhiều lắm chỉ khoảng hai mươi. Đôi mắt đào hoa của hắn còn quyến rũ hơn cả Giang Ly. Áo blouse mặc ngoài nhưng bên trong lại là áo thun cổ V đen sâu đến tận ngực. Trên cổ còn đeo sợi dây chuyền đầu lâu bạc, ánh sáng chiếu vào lóe lên lạnh lẽo, toát ra vẻ ngông cuồng ngang ngược.

Chỉ có cái miệng là xấu tính.

“Tiểu Niệm, vừa nãy sao em cứ tắt máy không nghe?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc