Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi ánh mắt đều dồn về phía Tần Hùng, tất nhiên bao gồm cả Điền Ca.
Tần Hùng bước đến chỗ Điền Ca đang viết chữ, đôi chân dài khụy xuống, ngồi xổm trên mặt đất.
Quần vải thô sau khi thấm nước trở nên gần như trong suốt, dán sát vào da thịt Tần Hùng, phác hoạ rõ ràng những đường nét cơ bắp săn chắc ở hông và chân.
Tròn trịa, đầy đặn.
Chiếc áo cộc không tay càng không che được gì.
Điền Ca trông thấy bờ vai rộng và tấm lưng rắn chắc của Tần Hùng, cùng vòng eo rắn rỏi màu bánh mật dưới lớp áo ngắn, bỗng nhớ đến một câu thầy từng dạy: “lưng hổ eo ong”.
“Ôi ôi, thấy chưa, chỗ đó to ghê kìa.”
“Nhìn cái đó biết ngay là hàng xịn.”
“Chồng nhà tôi vài hôm không làm là khó chịu lắm rồi, còn gã thợ săn này hai mươi sáu tuổi chưa cưới vợ, tự nghĩ đi.”
“Thôi thôi, một đám không biết xấu hổ, đang xử chuyện đàng hoàng đó.”
...
Điền Ca nghe thấy mấy chị vợ, mấy anh chồng xì xào.
Từng chữ một thì cậu nghe hiểu, nhưng ghép thành câu thì chẳng hiểu gì.
Thế mà mặt cậu vẫn nóng bừng, không dám ngước nhìn Tần Hùng nữa.
Bởi vì chỉ cần nhìn chằm chằm vào hắn, ngực cậu lại đập thình thịch, làm cậu thấy cực kỳ khó chịu.
Điền Ca nghĩ chắc là di chứng sau khi ngã xuống nước.
Nghĩ đến việc có khi sau này cứ như thế mãi, nặng hơn còn phải tốn tiền mua thuốc, cậu càng thêm bực, lườm Vương Trụ một cái đầy căm hận.
“Vương Trụ đẩy tôi xuống sông, định lấy cớ nhìn thân thể tôi để ép tôi gả cho gã ta.” Giọng Tần Hùng vang lên, đọc chữ trên nền đất một cách chậm rãi, rõ ràng.
Tất cả tiếng xì xào dừng lại. Mọi người im lặng nghe Tần Hùng, muốn biết rốt cuộc cậu bé câm Điền Ca đã viết gì.
Tần Hùng không phải người địa phương, giọng nói cũng không mang âm điệu đặc trưng của dân thôn Thanh Thủy.
Trong mắt Điền Ca, người dân thôn Thanh Thủy nói chuyện như mây trời, như suối chảy trong núi. Nghe qua có vẻ mềm mại, cuối câu có âm uốn lượn dịu dàng. Đặc biệt lúc họ vui, giọng nói như hát vậy, đầy vẻ tươi sáng và ngân nga.
Còn giọng Tần Hùng thì như tùng bách trăm năm nơi rừng sâu, mang vẻ thẳng thắn, kiên định, trầm ổn.
Mỗi chữ như con kiến, theo giọng trầm khàn của hắn mà chui vào tai Điền Ca, làm tai cậu ngứa ngáy, rồi cơn ngứa ấy lan xuống tận ngực.
Điền Ca bỗng có cảm giác muốn trốn khỏi đây, muốn đào cái hố chui vào, muốn bịt tai lại.
Mỗi lần đau bụng đi ngoài, cậu sẽ run lẩy bẩy và nổi da gà khắp tay cổ. Nhưng giờ cậu đâu có đau bụng, sao tay vẫn nổi đầy gai ốc vậy?
Chẳng lẽ di chứng sau khi rơi xuống nước còn bao gồm cả cái này sao? Điền Ca buồn rười rượi nghĩ.
“Tôi suýt chết đuối, là Tần Hùng cứu tôi lên.” Tần Hùng tiếp tục đọc.
“Lý Tú Phân vu oan cho tôi, còn giả bộ hiền lành khoác áo cho tôi. Tôi tức giận, ném áo vào mặt bà ta.”
“Vương Trụ giơ nắm đấm định đánh tôi, tôi tránh không kịp. Tần Hùng mới bất đắc dĩ đá gã ta xuống sông.”
“Tôi biết sự trong sạch của ca nhi quan trọng hơn tất thảy. Tôi không còn mặt mũi gặp người nhà nữa. Tôi có lỗi với cha mẹ.”
Cuối cùng hắn cũng đọc xong.
Những điều Điền Ca muốn nói trong lòng đã được người khác truyền đạt đầy đủ.
Từ khi rời người thầy dạy chữ năm nào, chưa từng có ai hiểu được cậu như vậy.
Tần Hùng biết chữ, biết được cậu viết cái gì, hiểu được những điều cậu không thể nói ra.
Điền Ca bỗng thấy xúc động, rồi lại nhanh chóng thất vọng.
Tần Hùng là đàn ông, còn cậu chỉ là một ca nhi, họ không thể làm bạn.
Vẫn là việc trước mắt quan trọng hơn.
Tần Hùng vừa dứt lời, Điền Ca đã đứng ra, chị dâu và các anh trai cũng đứng sau lưng cậu.
Điền Ca làm động tác cảm ơn về phía Tần Hùng, anh hai lập tức hiểu ý và phiên dịch giúp. Người nhà đều hiểu được động tác tay đơn giản của cậu.
Tần Hùng đã lui về bên cạnh, khom nhẹ người kéo lớp quần ướt dính trên da, gật đầu với Điền Ca, mặt không biểu cảm.
Sự thật đã quá rõ ràng. Điền Ca bước đến trước mặt trưởng thôn, giơ ngón tay chỉ thẳng vào Lý Tú Phân đang ngồi bệt dưới đất.
Cậu cần một lời giải thích.
“Lý Tú Phân, Điền Ca nói có đúng không? Mẹ con các người còn gì để nói không?” Trưởng thôn Vương Thiên Thạch thở dài.
“Trưởng thôn, đến nước này rồi còn nói gì nữa? Chẳng lẽ Điền Ca hết rơi xuống nước, rồi ngất xỉu, rồi nhảy sông chứng minh trong sạch, tất cả chỉ để hại một thằng ngốc như Vương Trụ chắc?”
Người xung quanh đứng hóng chuyện cũng hiểu rõ rồi.
“Đúng đó! Trưởng thôn đừng vì Vương Trụ là cháu trai ruột mà bênh đấy.”
“Ăn nói bậy bạ!” Vương Thiên Thạch nổi giận, trừng mắt lên: “Dù là thân thích tôi cũng phải hỏi cho ra nhẽ, còn phải để tôi dạy mấy người đạo lý đó à?”
Trưởng thôn còn quản chuyện thu thuế mỗi năm, câu nói ấy khiến ai cũng im.
Nhưng tiếng thì thầm vẫn không dứt.
“Ai mà chả biết Vương Trụ là con trai độc đinh nhà họ Vương. Gã ta nhìn trúng Điền Ca còn không nhờ mai mối, không đến dạm hỏi, lại dùng trò bẩn thỉu như thế này, hừ.”
“Đúng rồi! Thấy Điền Ca không nói được tưởng dễ bắt nạt, chắc là còn muốn khỏi tốn bạc sính lễ. Đúng là mơ đẹp.”
“Ca nhi nhà người ta trắng trẻo, có học, biết chữ, nấu nướng giỏi, khéo tay thêu thùa. Mỗi tội không nói được thôi. Người bình thường muốn cưới còn phải xem mình có xứng không!”
Lý Tú Phân tức lộn ruột, định mở miệng cãi lại, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy ánh mắt phẫn nộ của Vương Thiên Thạch.
Ánh mắt đó rõ ràng muốn nói với bà ta rằng: “Đồ ngu, còn không mau xin lỗi người ta?!”
Lý Tú Phân nghẹn họng, chỉ khóc, ôm Vương Trụ ngu ngơ chẳng hiểu chuyện, vừa vỗ đùi vừa khóc.
“Tội nghiệp mẹ góa con côi chúng tôi, không ai chống lưng… Là chúng tôi sai, là Trụ Tử nhà tôi không biết điều, lại đi phá chuyện tốt của ca nhi với thợ săn…”
Chát!
Chị dâu Điền Ca, Kim Quế Hoa lao lên tát Lý Tú Phân một cái lệch mặt: “Mụ già thối tha! Đến giờ còn bôi nhọ trong sạch của Điền Ca nhà tao, tao xé cái miệng mày!”
“Con tiện nhân! Đẻ con trai mà không có lỗ đ*t! Tao liều với mày!” Lý Tú Phân nổi điên, túm tóc Kim Quế Hoa, tay đấm chân đá.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Điền Ca chưa kịp nghĩ gì đã xắn tay áo định lao vào giúp. Cậu không thể để chị dâu chịu thiệt được.
Nhưng cậu vừa bước một bước đã bị anh hai ôm ngang người kéo lại.
“Đứng yên.” Điền Nhị lao lên can ngăn.
Lý Tú Phân và Kim Quế Hoa đánh đến đỏ mắt. Hai người hết túm tóc, đạp chân, rồi lại cắn nhau, nhổ nước bọt.
Người xung quanh muốn kéo cũng không nổi.
“Thằng Điền Ca nhà họ Điền đúng là đồ dan díu lén lút với đàn ông! Bình thường thì làm bộ yếu đuối, ngây thơ, sau lưng lại vụng trộm với đàn ông, còn vu oan cho con trai tôi!”
“Nói bậy! Chó sủa! Con mụ già miệng toàn phun phân!”
Những người xem vốn đã tản đi một ít, nghe tin có đánh nhau liền quay lại ào ào.
Đàn ông không tiện ra tay, mấy chị em dâu, mấy bà thím xông lên can, nhưng vừa bị đánh trúng, vừa không kéo nổi ai ra.
Trưởng thôn gấp đến mức giậm chân bình bịch.
“Mẹ, mẹ, con không cưới vợ nữa đâu, con không cần thằng câm làm vợ nữa. Mình về thôi mẹ, con sợ.”
Vương Trụ vừa nói xong câu đó, trong mắt Lý Tú Phân lóe lên chút hoảng hốt.
Kim Quế Hoa chớp thời cơ, cào một cái thật mạnh, để lại vệt máu trên mặt Lý Tú Phân.
Điền Ca chạy đến kéo tay anh hai, chỉ thẳng Vương Trụ, lo lắng ra dấu liên tục. Điền Nhị lập tức hiểu, đè nén cơn giận rồi bước tới trước mặt thằng ngốc kia.
Lý Tú Phân lập tức như gà mẹ bảo vệ gà con, bật dậy chắn phía trước con trai mình. Nhưng Vương Trụ cao to hơn bà ta nhiều, dù khom lưng nấp sau mẹ cũng lộ ra cả khúc.
“Trụ Tử, đừng sợ, tôi không đánh cậu, cũng không đánh mẹ cậu.” Anh hai cố nói thật nhẹ nhàng: “Khi nãy cậu nói không cưới thằng câm làm vợ nữa, là có ý gì?”
“Đi, Trụ Tử! Về nhà với mẹ!” Lý Tú Phân vừa nói vừa kéo Vương Trụ muốn chạy.
Điền Nhị lập tức túm cổ tay Vương Trụ, tay dùng lực, sắc mặt tối lại.
Vương Trụ sợ đến vỡ mật, nước tiểu vàng ồ ạt chảy ra theo mắt cá chân. Gã ta run bần bật, gào khóc như heo bị chọc tiết: “Mẹ ơi, mẹ, con không cần vợ nữa, con muốn về nhà…”
Vương Thiên Thạch chống gậy bước tới, không nói không rằng phang vào đầu gối Vương Trụ một gậy, quát: “Đồ vô dụng!”
Vương Trụ khuỵu gối xuống, Điền Nhị cũng thả lỏng tay.
“Anh! Sao anh đánh Trụ Tử?! Anh điên rồi!” Lý Tú Phân định giật cây gậy.
“Em cũng quỳ xuống! Quỳ mà dập đầu xin lỗi nhà Điền Ca!”
Vương Thiên Thạch tức đến run người: “Nếu Điền Ca mà có mệnh hệ gì, nhân chứng vật chứng đầy đủ, kiện lên huyện nha, các người phải đền mạng! Các người nên thắp hương cảm ơn mạng Điền Ca lớn, nhưng dù vậy, đòn roi cũng khó tránh!”
Lời nói đã quá rõ ràng. Nhà họ Điền không phải dạng sợ chuyện, không ngại kéo nhau lên huyện đường.
Mà đòn ở huyện nha nặng nhẹ đều do quan quyết.
Một góa phụ nhà quê, một thằng ngốc không quen biết ai, ai dám chắc chịu nổi mấy gậy?
Sắc mặt Lý Tú Phân lập tức trắng bệch.
Bà ta vừa đánh nhau với Kim Quế Hoa, tóc tai rối bù, áo quần xộc xệch, mặt bị cào rớm máu. Vốn dáng người nhỏ thó, giờ trông bà ta đúng là đáng thương không tả nổi.
Nhân chứng vật chứng rõ ràng.
Cả đám nghe rõ lời thằng ngốc.
Lúc đẩy Điền Ca xuống nước, hai mẹ con còn chưa biết bị nhìn thấy, lại đúng lúc bị Tần Hùng bắt gặp.
Xui rủi hơn nữa, Điền Ca quay đầu lại đúng lúc, nhớ mặt Vương Trụ, mà cậu lại biết viết chữ.
Dù giờ Điền Ca không sao, họ vẫn có thể kiện lên huyện nha, ăn vài chục gậy là cái chắc.
“Điền Ca, tôi lạy cậu, tôi dập đầu xin cậu. Tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến, Điền Ca ơi, Trụ Tử nó ngốc, nó không biết gì hết. Là tôi sai, tôi đáng chết, tôi đáng chết…” Lý Tú Phân quỳ gối lết đến trước mặt Điền Ca, đầu dập thình thịch xuống đất, chẳng còn chút khí thế nào vừa nãy.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đứa con ngốc nhà mình bị quan đánh, bà ta đã chẳng còn màng thể diện.
Vương Trụ khóc gào đỡ mẹ, hai mẹ con trông thảm thương vô cùng.
Điền Nhị hừ lạnh, kéo Điền Ca ra chỗ khác: “Ca nhi, chuyện này là em chịu oan, em quyết thế nào, anh hai đều ủng hộ.”
Nếu ca nhi tỷ nhi muốn kiện thì phải có đàn ông trong nhà đồng ý và đi cùng. Nếu kiện đúng, sẽ trị theo pháp luật. Nhưng nếu kiện không thành, không chỉ ca nhi chịu trừng phạt, mà cả người nhà đi theo cũng bị ngồi tù.
Điền Ca suy nghĩ một lúc, nhặt cành gỗ, bắt đầu ngồi xổm, viết chữ trên mặt đất.
Tần Hùng nhìn thấy, chủ động bước lên.
Trưởng thôn cũng vội tới xem. Nếu Điền Ca không nguôi cơn giận, quyết tâm muốn kiện lên nha môn, ông ta đành liều mặt già xin tha cho đứa cháu duy nhất.
Điền Ca viết xong, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Tần Hùng, tim lại nhói lên vì kích động. Tần Hùng sẽ hiểu cậu viết cái gì, còn có thể giúp cậu nói ra một cách chính xác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


