Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Lang Câm Nhà Thợ Săn Chương 13.1: Trang Điểm, Người Đẹp Có Dung Nhan Trời Phú

Cài Đặt

Chương 13.1: Trang Điểm, Người Đẹp Có Dung Nhan Trời Phú

Mệt nhọc gần một tháng, vụ thu hoạch cuối cùng cũng kết thúc.

Gia đình họ bán được hơn năm trăm ký khoai tây với giá hai văn cho nửa ký, thu về khoảng chừng hai lượng bạc.

Sáng sớm, trời vẫn còn xám xịt.

Điền Ca nhanh chóng rời giường.

Sáng hôm qua cậu đã cẩn thận gội sạch tóc, buổi tối thì đun nước ấm ngâm mình, tất cả chỉ vì để hôm nay có thể đi đến buổi họp chợ trong huyện với chị dâu.

Quần áo cần mặc hôm nay Điền Ca đã lấy ra từ trong chiếc rương gỗ nhỏ và xếp gọn gàng để bên gối từ đêm qua rồi.

Trong bóng đêm, ngửi mùi bồ kết thơm mát trên bộ quần áo đó, Điền Ca kích động đến mức mất ngủ hơn phân nửa buổi tối.

Áo ngắn bên trên có màu đỏ, tuy màu nhuộm không quá tươi nhưng tông màu đỏ sẫm như thế này cũng có nét đẹp riêng của nó.

Phần váy bên dưới có màu xám trắng, chiều dài vừa hay có thể che khuất đến mắt cá chân, phần quần dài bên trong cũng là màu trắng luôn.

Đây là bộ đồ màu sáng duy nhất của Điền Ca, cậu quý nó nên mặc rất cẩn thận, mỗi lần mặc xong là sẽ dùng bồ kết giặt sạch sẽ rồi cất kỹ vào rương.

Ngay cả phần vớ trắng và giày vải đen bên dưới cũng sạch sẽ không nhiễm chút bụi nào.

Mặc quần áo xong xuôi, Điền Ca lấy bàn chải đánh răng của mình ra chấm một ít bột đánh răng rồi bắt đầu đánh răng.

Bàn chải đánh răng và bột đánh răng là do anh hai mua tặng cậu vào dịp sinh nhật, nói là ca nhi trong huyện thành đều rất chuộng dùng mấy thứ này.

Ngày thường mỗi khi vệ sinh răng miệng Điền Ca đều chỉ dám dùng cành liễu, cậu tiếc nên không nỡ dùng bàn chải đánh răng và bột đánh răng.

Sau khi đã chuẩn bị tươm tất xong, Điền Ca mang theo chiếc túi vải nhỏ của mình rồi đứng dưới mái hiên chờ chị dâu.

Hôm qua anh cả cho cậu một trăm văn, bảo hôm nay cậu cứ đi mua một ít thức ăn hay đồ ăn vặt nào mà cậu thích.

“Ôi chao, bé ca nhi xinh đẹp nhà ai thế này.” Kim Quế Hoa cũng chuẩn bị xong và bước ra từ trong phòng, nhìn thấy Điền Ca, hai mắt nàng ấy lập tức sáng ngời.

- Chị dâu cả, chị đừng trêu em nữa mà.

Điền Ca thẹn thùng nở nụ cười.

Kim Quế Hoa bước tới giữ chặt tay Điền Ca, cười cười đánh giá cậu từ trên xuống dưới.

Đúng là đã trưởng thành thật rồi, xem gương mặt này, xem dáng người này.

“Người ta hay nói người đẹp giống hoa sen dưới ruộng, trang điểm xong là xinh đẹp vô cùng, được rồi, sẵn đây chúng ta đi mua một cuộn vải nào màu sáng một chút đi, chị dâu sẽ may cho em một bộ váy thật đẹp.”

Kim Quế Hoa nói, sau đó xoay người đi vào nhà cầm một chiếc đai lưng màu nâu đỏ ra.

Nàng ấy vòng chiếc đai lưng quanh eo của Điền Ca rồi thắt một chiếc nơ hoa, phần eo mảnh khảnh của cậu trông càng thêm nhỏ nhắn.

“Nếu chị là đàn ông thì chị đã cưới em về làm phu lang rồi đấy.” Kim Quế Hoa trêu chọc.

Mặt Điền Ca lập tức nóng bừng, gương mặt trắng nõn phơn phớt hồng.

Mấy bé ca nhi chưa gả đi rất dễ ngượng, phản ứng sau khi bị trêu vô cùng thú vị.

Kim Quế Hoa cười dẫn Điền Ca đi ra ngoài.

Bọn họ đi nhờ xe bò của nhà họ Trần để tới trong huyện, một người tốn hai văn, bao luôn cả chuyến đi lẫn chuyến về.

Bò là loài vật rất quý giá, vừa có thể cày ruộng vừa có thể kéo xe chở người và chở hàng, thậm chí nghe nói nó còn có tác dụng tâm linh giúp nhà cửa được yên ổn nữa.

Một con nghé con đã có giá tận bảy tám lượng bạc, bò trưởng thành càng không cần phải nói, không có mười lăm mười sáu lượng bạc thì không thể mua nổi đâu.

Nhà của người bình thường một năm cũng chưa chắc kiếm được năm lượng bạc, muốn tích cóp được toàn bộ số tiền đó lại càng hiếm, cho nên không ai dám nghĩ tới chuyện mua bò cả.

Khi nhìn thấy Điền Ca, họ đều luôn miệng khen cậu là trang điểm đẹp quá, không khác gì người trong thành cả.

“Ca nhi Điền à, nghe nói khăn em thêu còn đẹp hơn mấy mẫu bán trong thành nhỉ, chờ một thời gian nữa chị cũng sẽ sang mua một cái.” Có một cô gái mới gả đi bắt chuyện với Điền Ca.

Điền Ca cười gật đầu.

“Có thể cho chị xem thử không? Hình hoa mà em thêu ấy.”

Khăn thêu của Điền Ca đều đã bán đi, chiếc duy nhất còn để lại trên người cũng đã bị rơi mất khi lên núi lần trước.

Cậu có đi tìm nhưng mà không thấy, xem ra chỉ đành để lần sau thêu lại vậy.

Cô dâu mới kia có hơi thất vọng, nàng ấy gật đầu, sau đó quay người đi nói chuyện với những người khác.

Xe bò đã ra khỏi con đường trong thôn, bắt đầu chạy trên con đường đến huyện.

Tuy khung cảnh xung quanh vẫn là núi rừng cỏ cây bình thường thôi nhưng Điền Ca lại cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Sắc trời mới hửng sáng, gió thổi qua gương mặt vừa mát mẻ lại vừa tươi mới.

Ở trong mắt của Điền Ca, con đường đến huyện uốn lượn giống như một con rắn vàng nhỏ.

Cậu ngồi trên sàn xe được phủ rơm rạ, thân thể rướn ra ngoài, cẳng chân nhẹ nhàng lay động, dải lụa đỏ cột tóc cũng bay phất phơ trong gió.

Trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một bóng người, người đó đang đi bộ ở bên mép đường.

Hắn mặc một bộ quần áo ngắn màu đen, tóc cột lên gọn gàng, râu đen dày rậm rạp, thân thể cường tráng rắn chắc cõng một cái sọt tre, bên má còn có một vết sẹo dài.

Điền Ca theo bản năng thẳng lưng lên.

- Anh Tần.

Tần Hùng cũng nhìn thấy cậu, thế là đứng yên ở ven đường.

Điền Ca thầm nghĩ sao mà trùng hợp thế, trên mặt lộ ra nụ cười, kết quả ngay lúc này lại nghe thấy một bà thím trên xe mở miệng nói xấu về Tần Hùng.

Thím ta nói nhà của Tần Hùng xuất hiện kẻ mang đến xui xẻo, còn nói Tần Hùng lôi thôi, chế giễu hắn đã hai sáu hai bảy tuổi rồi mà còn chưa cưới được vợ.

Biết lên núi đi săn thì sao chứ, không biết chăm lo và quản lý cho gia đình, có bao nhiêu tiền đều đổ vào miệng hết.

Tần Hùng vẫn cứ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Không qua bao lâu xe bò đã bỏ xa Tần Hùng.

Mấy bà thím cũng không còn kiêng dè gì nữa, bắt đầu đặt điều nói Tần Hùng tằng tịu với góa phụ trong thôn.

Điền Ca tức giận quay người lại, thầm hận bản thân sao lại là một người câm.

Cậu còn chưa kịp dùng thủ ngữ thì chị dâu đã đè tay của cậu xuống, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

Ra mặt nói đỡ cho Tần Hùng ngoài việc khiến nhà họ Điền của họ cũng trở thành chủ đề nói xấu ra thì không thể thay đổi được chuyện gì cả.

Cuộc sống là của riêng mỗi người, chỉ cần bản thân sống tốt là được, người khác nói gì không quan trọng.

Vừa muốn sống tốt vừa muốn được người khác tôn trọng thì phải xem bản thân Tần Hùng có bản lĩnh đó hay không đã.

Chờ đến huyện thành rồi, Kim Quế Hoa dùng bốn văn mua hai cái bánh bao thịt, nàng ấy đưa cho Điền Ca một cái coi như bữa sáng.

Hai người bắt đầu đi dạo trên con đường náo nhiệt, ngoại trừ dầu muối tương dấm cần bổ sung ra, Kim Quế Hoa còn mua thêm nửa ký đường trắng, hai ký xương ống nhiều thịt và một con gà.

Những thứ này tốn gần ba trăm văn.

Chị dâu vẫn còn đang trả giá với người bán thịt.

Điền Ca nhìn thấy cửa hàng son phấn ở đối diện, cậu nói với chị dâu một tiếng sau đó qua đó xem thử.

Cậu muốn mua phấn mặt, một phần cho mình, một phần khác làm quà tặng cho chị dâu.

Mới vừa đi đến cửa tiệm, cậu đã ngửi được mùi thơm tỏa ra từ bên trong.

Đó là một cửa hàng khá rộng rãi, vừa sáng sủa vừa sạch sẽ, bên trong có không ít người đang xem hàng, nhìn bộ dáng thì ca nhi và tỷ nhi chiếm tỷ lệ nhiều hơn một ít.

Chủ tiệm bước ra từ bên trong để chào đón. Người này búi tóc rất gọn gàng, trên trán có dấu ấn hình bướm màu hồng phấn nên cũng là một ca nhi. Hắn ta ước chừng hơn ba mươi tuổi, trên người mặc một bộ đồ dài màu chàm kèm áo trong, khí chất thân thiện, khi cười phần khóe mắt xuất hiện ba nếp nhăn tựa như đuôi cá.

Chủ tiệm cười đánh giá cậu từ trên xuống dưới.

Điền Ca không cảm nhận được ác ý cho nên thoải mái đứng yên cho hắn ta quan sát, kế đến cậu mở đôi tay trắng muốt của mình ra rồi vỗ nhẹ lên mặt, tiếp theo làm động tác xoa vòng như đang thoa phấn.

- Em muốn mua phấn mặt.

Trong mắt chủ tiệm lộ ra một chút kinh ngạc, sau đó lập tức trở về như thường.

“Mua son phấn à, vậy cậu đi theo tôi.” Chủ tiệm thân thiết nắm tay Điền Ca sau đó đón cậu vào bên trong tiệm.

Quần áo của chủ tiệm đều được làm từ vải vóc hàng tốt nên rất nhẹ, nó thường tung bay theo mỗi bước chân của hắn ta.

Một mùi hoa tao nhã chợt ùa vào trong mũi của Điền Ca.

Thơm quá.

Khách khứa trong tiệm đều nhìn về phía Điền Ca.

“Anh Tiền, ca nhi lần này anh chọn đẹp trai quá nha.” Có người cười nói với chủ tiệm, dựa theo giọng điệu và thái độ thì hẳn là người quen của hắn ta.

“Đây là bé ca nhi nhà ai thế này, mặt mũi xinh đẹp quá, nhưng tôi chưa thấy qua bao giờ, có đối tượng gả cưới chưa thế?”

“Chị Lưu, chị cứ thấy ai là cũng muốn mai mối cho người ta à.”

...

“Ôi trời, các ca nhi tỷ nhi à, mọi người đừng dọa sợ vị khách nhỏ này của tôi chứ.” Chủ tiệm cười đáp lời.

Điền Ca được dắt vào ngồi trên một chiếc ghế hoa lê, trước mặt là một chiếc bàn hoa lê cùng bộ, trên bàn còn có một chiếc gương đồng sáng rõ hình bầu dục.

Nghe những người khác nói mà cậu hoang mang chẳng hiểu gì cả.

“Bọn họ nói đùa thôi, lại đây, cậu xem loại phấn hoa đào này đi, nó là sản phẩm mới trong tiệm đấy.” Tiền Đóa lấy một chiếc hộp bạc tinh xảo ra, vừa nói vừa định tự tay bôi lên mặt giúp cho Điền Ca: “Màu da của cậu khá trắng, theo tôi thấy thì hộp phấn này hợp với cậu nhất.”

Điền Ca đẩy tay của chủ tiệm ra, sắc mặt có chút hoảng loạn.

Không có gì là miễn phí, cậu hiểu rất rõ câu nói này.

Cậu chưa trả tiền, cũng không hề quen biết với chủ tiệm.

Loại phấn tốt như vậy, không lý nào chủ tiệm lại cho cậu dùng thử miễn phí như vậy được.

Sự thân thiện này khiến cậu cảm thấy bất an.

Điền Ca đứng lên chuẩn bị bỏ đi thì lại bị chủ tiệm kéo tay lại, hắn ta không dùng sức quá lớn, lòng bàn tay thật ấm áp và mềm mại.

Điền Ca thấy chủ tiệm dùng một bàn tay khác phủ lên mu bàn tay của mình, đó là một bàn tay khiến người khác yêu thích, mười ngón tay thon dài trắng muốt, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt ngắn gọn gàng.

“Đã lâu rồi tôi không tìm được người thích hợp để trang điểm thử nên có hơi nóng nảy, cậu đừng sợ, tôi không lừa gạt gì cậu đâu.”

“Tôi tên Tiền Đóa, cũng là một ca nhi.” Tiền Đóa dịu giọng nói: “Khi cậu vừa đứng ngay trước cửa tiệm thì tôi đã chấm cậu rồi...”

Điền Ca cẩn thận nghe đối phương giải thích, hơn nữa có khách trong tiệm chứng minh nên cậu cũng yên lòng phần nào.

Thì ra Tiền Đóa có tổ chức một sự kiện tên “ngày trang điểm”, hắn ta muốn tìm một người đẹp có dung nhan trời phú để trang điểm ngay trong tiệm, nếu người mẫu trang điểm xinh đẹp thì sẽ khiến người xung quanh thấy thích rồi quyết định vào tiệm để chọn mua son phấn luôn.

Chờ làm xong việc này, người được chọn sẽ được cửa tiệm tặng miễn phí một bộ son phấn đắt tiền nhất ở đây.

Người đẹp có dung nhan trời phú ư?

Điền Ca xoa xoa vành tai, lần đầu nghe được hình dung như vậy khiến mặt cậu nóng bừng.

Cậu làm gì gánh nổi danh hiệu này cơ chứ.

Cậu chỉ là một ca nhi nhà nông bình thường thôi mà.

Điền Ca nhẹ nhàng xua tay, cậu vẫn để Tiền Đóa nắm tay mình, sau đó ngồi xuống ghế một lần nữa.

Gương mặt của ca nhi trẻ tuổi phản chiếu trong gương đồng đỏ bừng, rõ ràng còn chưa trang điểm mà lại như đã thoa lên một lớp phấn đỏ hồng vậy.

“Cậu nhìn cậu trong gương kìa, nếu tôi là đàn ông thì vừa thấy cậu chắc tôi đã xin cưới cậu về luôn rồi.”

Tiền Đóa đặt đôi tay lên trên vai của Điền Ca, sau đó hơi khom người nhìn vào gương đồng.

“Một ca nhi thích cái đẹp như tôi nhìn cậu xong cũng không ghen ghét nổi, cậu trẻ tuổi, khí chất dịu dàng, diện mạo lại rạng ngời, người ta vừa nhìn đã thích, cho nên cậu chính là người mà tôi muốn tìm.”

Một đống lời khen ngọt như mật ùa vào trong tai khiến Điền Ca không tài nào chịu nổi, xem ra người làm ăn đều giỏi ăn nói như thế này.

Chờ xác nhận vài lần đây không phải là âm mưu lừa đảo xong, cuối cùng Điền Ca cũng đồng ý.

Hai chữ “miễn phí” có sức hút quá lớn đối với cậu, số tiền tiết kiệm được đó cậu có thể dùng để mua một con cá lớn ở chỗ của chú Lưu.

Thời gian trang điểm thử trước mặt mọi người là vào sau giờ ngọ, hiện giờ vẫn còn thời gian rảnh.

Tiền Đóa muốn trang điểm thử cho cậu trước một lần cho nên đang cân nhắc kiểu trang điểm nào là hợp nhất với cậu.

Hắn ta nâng cằm cậu lên cẩn thận đánh giá.

Đột nhiên, ánh sáng trước mắt đột nhiên tối sầm đi một ít.

Một người với vóc dáng cao lớn không biết đã đến gần họ từ khi nào, bước chân của hắn rất nhẹ, hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào.

Tiền Đóa cảnh giác xoay người lại.

Điền Ca thì không cần xoay người, cậu đã nhìn thấy gương mặt của người nọ thông qua ảnh phản chiếu trên mặt gương đồng rồi.

Là Tần Hùng, là anh Tần.

“Quý khách tới mua sản phẩm trang điểm cho vợ của mình ư?” Tiền Đóa tiếp đón, giọng nói có chút căng thẳng.

“Ừ.”

Điền Ca không xoay người, chỉ dỏng tai lên nghe.

Giọng nói của Tần Hùng vẫn trầm thấp và lãnh đạm như mọi ngày.

“Quý khách muốn mua thứ gì, cửa tiệm của chúng tôi có đầy đủ hết các sản phẩm trang điểm đang có hiện nay, bảo đảm hàng tốt giá rẻ.” Thái độ của Tiền Đóa bắt đầu trở nên thân thiện trở lại, trong giọng nói còn mang theo ý cười.

“Tôi muốn mua một chiếc khăn tay.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc