Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà Trương hoàn toàn không nghe lời anh ấy nói, chỉ tiến tới xem đứa chắt yêu quý của mình, lẩm bẩm: "Sao đột nhiên lại khóc nữa rồi? Ôi chao ôi chao, chắt cưng của bà!"
"Hu hu hu..."
Đoàn Đoàn khóc đến thở không ra hơi, Ngô Thanh Thanh ôm con đi đi lại lại trong phòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
Cứ thế khoảng mười phút sau, tiếng khóc của đứa bé dần dần nhỏ đi, nắm tay nhỏ để bên má, trên mặt còn đọng nước mắt, nhưng đã ngủ yên ổn.
"Ngủ rồi, Đoàn Đoàn ngủ rồi!" Ngô Thanh Thanh vui mừng nhìn về phía bà Trương: “Bà ơi, Đoàn Đoàn ngủ rồi."
Bà Trương ghé lại gần xem, gật đầu cười: "Ngủ được là tốt, ngủ được là tốt, trẻ con phải ngủ nhiều mới cao lớn được!"
Ngô Thanh Thanh nức nở, nước mắt sợ hãi cứ thế tuôn rơi.
Trương Quỳnh an ủi cô: "Chẳng phải đứa bé không sao rồi à?"
Bà Trương nói: "Sợi dây đỏ này, mấy đứa không được tháo ra đâu nhé. Đây là bà đặc biệt cầu từ miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh đấy. Thứ này an thần lắm, trẻ con hay khóc lóc, đeo cái này vào thì có tác dụng ngay!"
Ngô Thanh Thanh đã tận mắt chứng kiến tác dụng của sợi dây đỏ này rồi, giờ thì không thể không tin được nữa, chỉ liên tục gật đầu.
Trương Quỳnh ngạc nhiên nói: "Thứ này thật sự có tác dụng sao? Cháu cứ tưởng bà bị lừa chứ."
Bà Trương mím môi: "Tưởng bà mê tín dị đoan phải không? Hừ, nếu không thực sự có tác dụng, làm sao bà dám cho cháu yêu của bà dùng?"
Nói xong, bà cụ lại nhắc nhở: "Nhưng mấy sợi dây bình an ở miếu khác không có tác dụng như thế này đâu, đấy chỉ là dây đỏ bình thường thôi. Chỉ có đồ ở miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh, thứ nào cũng tốt cả."
Trương Quỳnh tò mò hỏi: "Bà hiểu rõ về miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh này lắm sao? Sao trước đây cháu chưa từng nghe nói đến miếu này?"
Bà Trương giải thích: "Miếu Sơn Thần trên núi Chiêu Minh đã bỏ hoang hơn bốn mươi năm rồi, đương nhiên các cháu không biết, nhưng hỏi những người già như bọn bà, hiếm ai là không biết!"
"Phải biết rằng, hơn bốn mươi năm trước, miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh này, hương hỏa rất thịnh vượng..."
Trong khi bà Trương kể cho con cháu nghe về những chuyện xưa của miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh, thì bên kia Trì Vãn ngày hôm sau ngủ dậy, phát hiện cảm giác yếu ớt trong cơ thể đã hoàn toàn biến mất, trong thân thể suy nhược bỗng nhiên lại có một nguồn thần lực tinh khiết.
Trì Vãn có chút bối rối, cô nhìn bàn tay mình, nắm chặt lại: "Chuyện này là sao?"
Bánh Bánh đang nằm ngủ trên gối đứng dậy, duỗi hai chân trước ra, vươn vai một cái, sau đó lắc lắc toàn thân, lúc này mới ngồi xổm trên gối, vừa liếm móng vuốt vừa nói:
"Là tín ngưỡng!"
"Tôi đã nói với cô rồi, thần lực của Sơn Thần đến từ hương hỏa trong miếu và tín ngưỡng của khách hành hương đối với Sơn Thần. Đêm qua không biết chuyện gì xảy ra, đột nhiên có ba nguồn tín ngưỡng cực kỳ tinh khiết xuất hiện, thần lực cô đã tiêu hao đã được bổ sung đầy đủ rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)