Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô còn nghĩ, nếu đám tóc tím này vẫn không sợ hãi thì cô sẽ bày ra kết quả khám bệnh của mình. Dù sao thì làm bệnh nhân ung thư, không cẩn thận gục ngã gì đó là chuyện hết sức bình thường.
Chẳng qua, chỉ cần giải quyết được đám người này là đủ rồi.
Trì Vãn thầm nghĩ, quay sang nhìn ông cụ bên cạnh, hỏi: “Ông ơi, ông không sao chứ ạ?”
Ông cụ lắc đầu: “Ông không sao… Còn cháu, cháu thật sự không sao hả? Vừa rồi cháu bị hộc máu cơ mà?”
Trong mắt ông cụ tràn ngập lo lắng.
Trì Vãn thờ ơ nói: “Không sao, dù gì hộc máu nhiều thì cũng sẽ quen dần thôi.”
Theo cách nói của Bánh Bánh thì là vì cơ thể cô được thần lực tẩm bổ nên đang bài độc, hộc máu là hiện tượng bình thường. Nói tóm lại hiện giờ, cứ cách ba ngày cô sẽ phun một ngụm lớn, cách hai ngày phun một ngụm nhỏ.
Ngụm máu hôm nay chỉ là lượng máu không đáng nhắc đến thôi.
Nghe lời nói của cô, biểu cảm của ông cụ nhất thời trở nên phức tạp.
Trì Vãn khựng lại, sau đó trả tờ rơi lại cho ông cụ, hỏi: “Ông ơi, ông còn muốn phát thông báo tìm người nữa không ạ?”
Ông cụ nhận tờ rơi, nhìn khuôn mặt của cháu gái trong ảnh, nét mặt ông ấy hơi mệt mỏi. Ông ấy cười tự giễu, nói: “… Ông biết, các cháu đều cười ông ngu ngốc… Điềm Điềm đã mất tích tám năm rồi, nếu có thể tìm thấy thì đã tìm được từ lâu rồi.”
Tám năm, đúng là quãng thời gian dài đằng đẵng.
Nhất là đối với một đứa trẻ. Tám năm cũng đủ để khiến đứa trẻ ấy lớn lên, biến thành người mà họ không nhận ra. Có lẽ, dù đối mặt với nhau, họ cũng không biết đó là đứa bé mà mình muốn tìm.
Chỉ có điều, đối với người ngoài, bỏ cuộc chẳng qua chỉ là lời nói chót lưỡi đầu môi, nhưng đối với đương sự lại chẳng khác nào nỗi đau đào tim róc xương, cứ như muốn lấy mạng họ.
Ông cụ nhắm mắt lại, trên mặt tràn đầy đau xót, cảm xúc hơi mất kiểm soát.
Một lúc sau, cảm xúc kịch liệt của ông cụ mới bình tĩnh lại.
“Xin lỗi vì đã nói vớ vẩn với cháu nhé…” Ông cụ áy náy cười với Trì Vãn: “Chuyện hôm nay, thật sự rất cảm ơn cháu. Có điều, sức khỏe của cháu… Thật sự không có vấn đề gì sao?”
Trì Vãn nhếch miệng cười với ông ấy, hỏi lại: “Ông nhìn cháu xem có giống như có vấn đề gì không ạ?”
Ông cụ nghiêm túc nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu: “Giống!” Trông rất giống người bệnh nặng quấn thân, không còn nhiều thời gian nữa.
Trì Vãn: “…”
Không thể không nói, ông cụ đã đoán trúng rồi.
“Cháu thấy giờ cũng trễ rồi, ông vẫn nên về nhà sớm thì hơn.” Trì Vãn đổi đề tài: “Cháu chỉ sợ đám lưu manh kia sẽ quay lại kiếm chuyện với ông…”
Ông cụ nhìn lên sắc trời, nói: “Đúng là nên về nhà rồi.”
Trì Vãn im lặng nhìn bóng lưng còng của ông ấy đi về nhà, thoạt nhìn vừa cô đơn vừa lạnh lẽo.
“… Bánh Bánh, thật sự không có cách nào giúp ông cụ tìm được cháu gái của ông ấy sao?” Trì Vãn hỏi.
Bánh Bánh bay trên không trung dừng trên vai Trì Vãn, nói: “Hiện giờ thần lực của cô vẫn còn rất yếu, cùng lắm chỉ có thể giúp cô thấy được chuyện tương lai và quá khứ trong vòng bảy ngày của một người thôi. Nếu muốn thấy quãng thời gian lâu hơn thì sẽ là gánh nặng đối với cơ thể của cô.”
Thần lực không đủ, nói gì cũng vô ích.
Nghe vậy, Trì Vãn không khỏi thất vọng.
“Có điều…” Bánh Bánh chuyển hướng đề tài: “Nếu cô thật sự muốn giúp ông cụ ấy thì cũng không phải là không có cách nào.”
“Cách nào?” Trì Vãn lập tức gặng hỏi.
Bánh Bánh: “Cô bảo ông ấy đến miếu thắp nén nhang, nếu tấm lòng của ông ấy đủ chân thành, nguyện vọng tìm kiếm đứa cháu càng mãnh liệt thì nói không chừng sẽ cho cô tìm được vị trí hiện tại của cháu gái ông ấy.”
Trì Vãn nhất thời phấn chấn: “Thật không?”
Bánh Bánh: “Tôi chỉ nói là, có khả năng, chứ không phải chắc chắn. Tất cả đều phải dựa vào cảm xúc của ông cụ lúc dâng hương mãnh liệt cỡ nào, có thể truyền đạt đến chỗ cô hay không.”
Trì Vãn: “Không cần biết có được hay không, tóm lại phải thử thì mới biết được!”
Dứt lời, cô nhanh chóng đuổi theo ông cụ. Trong nét mặt mờ mịt của ông ấy, cô nghiêm túc nói: “Ông ơi, mặc dù cháu không biết cách này có tác dụng hay không, nhưng cháu có một cách, có lẽ sẽ giúp ông tìm được cháu gái của ông!”
…
Trì Vãn không biết ông cụ có tin lời mình hay không. Nói tóm lại, cô đã làm hết những gì mình có thể làm rồi, mặt khác chỉ có thể xem ý trời.
Ông cụ nhìn tấm danh thiếp bị Trì Vãn nhét vào trong tay, trên danh thiếp viết năm chữ to “Sơn Thần núi Chiêu Minh”, dưới cùng là một dòng chữ nhỏ viết địa chỉ của nơi này.
“… Miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh?”
…
Ông cụ họ Dư, tên là Dư Tri Hành.
Khi ông ấy cau mày về nhà thì thấy vợ mình đã nấu bữa tối xong. Dưới ánh sáng leo lét, mái tóc của bà cụ đã ngả màu hoa râm, sống lưng cũng hơi gù, cả người toát lên khí sắc của tuổi xế chiều.
Thấy thế, trong lòng ông cụ Dư dâng lên cảm xúc chua xót.
Ông ấy nhanh chóng tiến lên, tiếp nhận bát đũa trong tay vợ, nói: “Tôi đã bảo rồi, bà không khỏe thì chờ tôi về rồi để tôi làm là được…”
Bà cụ Dư cười với ông ấy, nói: “Chút việc nhỏ này tôi vẫn làm được. Nếu thật sự không làm gì hết, tôi còn thấy khó chịu ấy chứ.”
Sau khi xới cơm xong, hai vợ chồng ngồi xuống ăn cơm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)