Chương 10: Thử bán tiền cổ
Ba đồng tiền Măng đưa cho cô tuy là đến từ Nam Bảo Quốc chẳng có liên quan gì tới các quốc gia từng xuất hiện trong lịch sử Việt Nam nhưng Vũ Uyển vẫn muốn thử.
Trước tiên cô vào mục kiến thức đồ cổ của Việt Đồ Cổ để xem, sau một hồi lướt cô tìm được một bài viết nói về tiền Thái Bình Hưng Bảo thuộc thời nhà Đinh, điều khiến cô ngạc nhiên chính là hình vẽ được chụp kèm với những lời thuyết minh rất giống hình trên ba đồng tiền cô đang cầm, từ chữ viết cho đến kích thước.
Tay Vũ Uyển hơi run, nếu ba đồng tiền này là tiền cổ thời nhà Đinh, thì chuyện gì sẽ xảy ra, cô sẽ giàu đúng không?
Nghĩ vậy nhưng Vũ Uyển vẫn không quá chắc, cô chụp hình ba đồng tiền mình có, gửi vào phần liên lạc và chờ đợi.
Khoảng hai phút sau có người gửi tin nhắn cho cô.
[Xin hỏi cô đang ở đâu, chúng tôi muốn xem hàng trực tiếp. ] [Tôi đang ở quê. ]
[Cụ thể là vùng nào ạ, cô có tiện bay qua Hà Nội một chuyến không?]
Từ làng cô đi Hà Nội mất ít nhất sáu tiếng, nếu bây giờ đi thì sáng mai cô mới có thể về.
[Ngày mai tôi ra có được không?]
[Được, cô gọi vào số này 097xxx sẽ có người ra bến xe đón cô. ]...
Đào Ẩn đặt con gái xuống, chuẩn bị ra ngoài để tìm thức ăn, đột nhiên nghe thấy có tiếng kêu lớn phát ra từ trong phòng bếp.
Nghĩ tới con trai hắn vội vàng chạy vào: "Măng có chuyện gì vậy?"
Rồi hắn đứng khựng lại khi thấy Măng đang ôm một miếng thịt lớn, bên cạnh còn có một bao lớn, chất liệu bao chứa đồ rất kỳ lạ, hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ.
"Con..." Hắn chỉ vào đồ Măng mang về, muốn hỏi.
Măng cười hì hì đưa miếng thịt lớn ra cho cha mình xem: "Cha nhìn nè, chị gái đưa đó, trưa nay chúng ta có thịt ăn rồi!"
"Con... chẳng phải.. chị ấy không..." Đào Ẩn không biết diễn đạt thế nào.
Mưa bên cạnh nhanh miệng nói: "Anh chẳng phải chị không còn bán đồ ăn cho chúng ta nữa sao?"
Măng gật đầu: "Chị ấy không bán đồ ăn cho chúng ta đâu."
Đào Ẩn khó hiểu: "Vậy con cầm thịt về làm gì, ai khác cho sao?" Măng: "Là chị ấy cho, chị ấy không muốn bán gì hết, chỉ muốn cho chúng ta thôi, chị dặn con nhắn cha không cần gửi tiền cho chị ấy đâu."
Đào Ẩn vẫn chưa hiểu, nếu cô ấy hào phóng như vậy sao lúc nãy lại bảo Măng lấy bánh và sữa về, nhìn kỹ lại thì bên cạnh Măng hiện tại cũng không có bánh và sữa mà nó đã cầm đi.
"Thế lúc nãy sao chị ấy lại lấy lại sữa và bánh?"
Măng lúc này mới nhớ ra, vội vàng giải thích chuyện tiền bị biến đổi khiến Vũ Uyển lo lắng bảo cậu quay về lấy đồ để kiểm tra.
Nghe xong Mưa vui vẻ vỗ tay: "Cha ơi tốt quá, chị không bỏ chúng tal"
Đào Ẩn mỉm cười, nhưng nhớ tới ba đồng tiền mình đưa cho cô bị biến đổi hắn lại áy náy, từng là người đi học, hắn biết có ân phải báo, lập tức suy nghĩ xem mình có thể đưa gì cho cô gái tốt đẹp bên kia. ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)