Có bài học vừa rồi, chẳng mấy chốc, bên trái đã có năm người đứng. Màn chơi lần này chỉ có hai người đã từng chơi qua, nghĩa là đây là màn chơi tân thủ, sẽ không quá khó.
Trương Ân Hòa thở phào nhẹ nhõm, trao đổi ánh mắt với một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, trông rất gọn gàng.
"Mọi người yên tâm, sẽ không khó khăn lắm đâu."
[Trò chơi chính thức bắt đầu.]
Chỉ trong một cái chớp mắt, đống máu thịt của gã tóc đỏ đã biến mất không thấy tung tích. Thay vào đó, công viên giải trí bỗng tràn ngập du khách vui chơi, những người đi đường cũng lần lượt đi ngang qua các người chơi. Cứ như thể, cảnh tượng hoang tàn, kỳ quái mà họ vừa chứng kiến chỉ là một ảo ảnh.
"Má ơi, thế này còn kỳ quái hơn lúc nãy nữa chứ?" Trương Nhị Cẩu trợn to mắt, suýt nữa thì văng tục.
Lúc này, một người phụ nữ mặc đồng phục màu đỏ mỉm cười từ trong công viên bước ra: "Xin hỏi, các vị là tình nguyện viên phải không?"
Trương Ân Hòa đi theo đầu tiên. Bên cạnh anh ta là cô gái tóc đuôi ngựa, lúc nãy cô ấy nói mình tên là Trì Đường, là đồng đội của Trương Ân Hòa. Trông cô ấy chưa đến 20 tuổi, có lẽ vì vẻ ngoài nên một số người không tin tưởng cô ấy cho lắm, nhưng cô ấy cũng không phản ứng lại.
Kỳ Nặc bình tĩnh đưa mắt nhìn những du khách qua lại. Một vài du khách dường như rất tò mò, không ít ánh mắt đổ dồn về phía họ, mang theo vẻ dò xét rõ ràng.
Thế giới của trò chơi này còn chân thực hơn tất cả các game thực tế ảo mà cô từng chơi.
Trương Nhị Cẩu và Hứa Vĩ vẫn đi sát bên cạnh Kỳ Nặc, sợ cô chạy mất, một trái một phải, trông cứ như hai vệ sĩ tận tụy của một tiểu thư nhà giàu.
Công viên giải trí rất rộng, họ đi theo nhân viên gần mười phút mới đến một dãy nhà trệt gần như không có người qua lại. Nó rất đơn sơ, tổng cộng chỉ có sáu phòng.
"Đây là chỗ ở của mọi người." Người phụ nữ lấy mấy tấm thẻ đeo ra, bên trong lớp vỏ nhựa là một tờ giấy màu xanh dương, trên đó ghi ba chữ "Tình nguyện viên".
Cô ta lần lượt đưa cho từng người: "Ngày mai, khi làm việc nhất định phải đeo tấm thẻ này."
Sau khi phát xong thẻ, nhân viên lại nói: "6 giờ sáng mai tập trung ở đây, lúc đó tôi sẽ cho mọi người biết công việc cần làm." Cô ta dừng lại một chút, giọng điệu nhấn mạnh hơn: "Sau khi chuông điểm 12 giờ đêm, hãy nhớ kỹ, không một ai được phép ra ngoài cho đến khi trời sáng."
Có người không hiểu: "Tại sao lại không được ra ngoài?"
Kỳ Nặc nhìn người vừa nói, một cô gái trẻ trung xinh đẹp, trông như sinh viên, mái tóc nâu hơi xoăn được buộc một nửa, cài một chiếc kẹp nơ đỏ to. Cô ấy nói mình tên là Từ Tĩnh Âm, lúc nãy còn khóc mãi.
Nhân viên nhìn Từ Tĩnh Âm bằng ánh mắt sâu kín: "Cô có thể thử xem."
Từ Tĩnh Âm bị ánh mắt của nhân viên dọa cho chết điếng, đứng tại chỗ không dám hó hé, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Một người phụ nữ ăn mặc như một nhân viên văn phòng, trông rất có khí chất, tên là Lưu Văn. Lúc giới thiệu, cô ấy nói Từ Tĩnh Âm là thực tập sinh dưới trướng mình, rõ ràng hai người mới này cùng một phe. Cô ấy kéo Từ Tĩnh Âm ra sau lưng mình, hỏi: "Vậy hôm nay chúng ta làm gì?"
"Hôm nay mọi người có thể đi dạo chơi khắp nơi, có thẻ tình nguyện viên trong tay thì không cần tốn tiền. Đương nhiên, ở lại trong phòng cũng được. Ăn cơm có thể đến nhà ăn, thẻ tình nguyện viên cũng có thể giúp mọi người thưởng thức đồ ăn miễn phí." Nói xong, ánh mắt của người phụ nữ dừng lại trên người Kỳ Nặc vài giây, sau đó, cô ta quay người rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)