Họ vừa đi vào được vài bước thì đã nghe thấy một tiếng kéo lê nặng nề vang vọng ở phía không xa, kèm theo đó là tiếng khóc đứt quãng.
Nhà ma ở đây thật sự rất lớn, đôi khi trước mặt sẽ là ba con đường, mỗi con đường đều sẽ dẫn đến một lối ra duy nhất.
Môi trường ở đây u ám hơn ban nãy rất nhiều. Trì Đường đi phía trước, Kỳ Nặc dắt tay cậu bé, thong thả đi theo sau.
"Mau ngồi xuống!"
Trì Đường đột nhiên hét lớn, cùng lúc đó, cả ba người nhanh chóng ngồi xổm xuống. Một sợi dây dài mảnh hơn cả sợi tóc vút nhanh qua. Nếu họ không để ý đến sợi dây này, e rằng bây giờ đã bị cắt làm đôi rồi.
Ba người đứng dậy, quay lại nhìn sợi dây đang bất động phía sau. Trì Đường tiến lại gần quan sát thứ đang ánh lên tia sáng lạnh lẽo đó, lòng vẫn còn sợ hãi: "Không thể nào, cạm bẫy cũng bắt đầu hoạt động rồi à?"
Kỳ Nặc nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh: "Không đúng, chúng ta đi nhầm đường rồi."
Trì Đường ngẩn ra: "Đâu có, chị nhớ ban nãy chính là đi đường này mà, cảnh vật cũng giống hệt nhau."
Kỳ Nặc lắc đầu: "Bức tranh không đúng."
"Không đúng chỗ nào?" Trì Đường nhìn theo ánh mắt của Kỳ Nặc, quay sang nhìn bức tranh trên tường. Đó là một dấu tay đỏ như máu, vết máu chảy xuống thành một vệt dài: "Ban nãy cũng có mà."
"Đây là bàn tay trái, ban nãy chúng ta thấy là tay phải."
Kỳ Nặc đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn, cô nhặt một khúc xương dài ở góc tường lên, cầm trong tay làm vũ khí.
Trong một góc tối om, có một vật không rõ hình thù, nó lúc lắc vài cái, rồi một đám đen kịt từ từ lao về phía mấy người Kỳ Nặc.
"Đó là... tóc!"
Trong chớp mắt, trên tay Trì Đường đã xuất hiện một thanh trường đao màu trắng, cô không chút do dự vung đao chém xuống. Một mớ tóc lớn rơi vãi trên mặt đất. Nhưng chưa kịp để cô thở phào, đám tóc đen không ngừng dài ra lại tấn công lần nữa. Thanh trường đao trong tay Trì Đường biến thành hai thanh đoản đao, cô rất giỏi sử dụng loại vũ khí này nên đám tóc căn bản không thể đến gần họ. Chẳng mấy chốc, tóc trên mặt đất đã chất thành một đống như ngọn đồi nhỏ.
Kỳ Nặc nhìn về hai con đường còn lại, tối đen như mực, hoàn toàn không biết đường nào là đúng. Cô đột nhiên nhìn vào dấu tay trên tường, một giây sau, một tay cô nắm lấy tay cậu bé, tay kia nắm lấy tay Trì Đường vẫn đang chú ý vào đống tóc, không chút do dự chạy vào một lối đi.
Đèn cảm ứng lần lượt sáng lên, khung cảnh hiện ra ngày càng xa lạ. Khác với lúc trước, nơi đây bốn phía đều được trang trí bằng song sắt, giống như từng nhà giam một.
"Kỳ Nặc, chúng ta đi nhầm đường rồi phải không?"
Bên trong nhà giam tối om, không biết đang nhốt thứ gì.
"Không sai, là trò chơi mách bảo chúng ta." Kỳ Nặc thở hổn hển, dừng lại một chút, rồi nở một nụ cười yếu ớt không rõ ý nghĩa: "Chẳng lẽ trò chơi vừa mang mục đích kéo dài mạng sống cho chúng ta, lại vừa ngấm ngầm hãm hại chúng ta?"
Đống tóc kỳ lạ kia đã không đuổi theo nữa, Trì Đường khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Trò chơi mách bảo chúng ta thế nào?"
"Lúc chúng ta đi tới, hướng của ngón cái trên bóng tay màu máu chỉ về phía chúng ta đang đi, nên em đã chọn con đường mà ngón cái của dấu tay đó chỉ."
Cô vừa dứt lời, một tiếng động của vật nặng va vào song sắt vang lên, đèn rất biết điều mà sáng lên, ánh sáng chiếu vào thứ bên trong nhà giam.
Đó là một kẻ không thể gọi là người, mái tóc rối bù che kín cả khuôn mặt, làn da lộ ra ngoài là những vết lở loét mưng mủ màu đỏ, bên trong vết thương, có thể thấy những con dòi trắng nhỏ đang ngọ nguậy. Một đôi tay khô héo nắm lấy song sắt, điên cuồng lay động. Ban đầu chỉ có một con quái vật làm vậy, sau đó, ngày càng nhiều quái vật từ trong bóng tối lao ra, nắm lấy song sắt, liều mạng lay động, cổ họng phát ra những âm thanh rất kỳ quái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


