Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Nhị Cẩu cảnh giác nhìn xung quanh: "Tất nhiên là không, chỉ cần trò chơi chưa kết thúc, thì cô ta không thể rời khỏi đây."
Hứa Vĩ vẫn không yên tâm về Kỳ Nặc: "Vậy nếu cô ta chết thì sao, cô ta trông có vẻ yếu ớt."
"Chết?" Trương Nhị Cẩu cười: "Chết thì tốt hơn chứ sao, người đó muốn cô ta chết cơ mà..."
Hai bóng dáng mảnh khảnh đứng trước cửa hang tối om.
Trì Đường lo lắng nhìn sang Kỳ Nặc. Sắc mặt cô tái nhợt, yếu ớt khiến người ta thương xót. Trong lòng Trì Đường dấy lên một cảm giác muốn che chở, dịu giọng an ủi: "Đừng sợ, có chị ở đây rồi. Sẽ không có chuyện gì đâu."
Kỳ Nặc khẽ cắn môi. Trong ánh mắt cô, sự sợ hãi và sự kiên định xen lẫn, càng khơi dậy bản năng bảo vệ của Trì Đường nhất là khi người trước mặt lại là một cô gái đáng yêu như vậy.
"Chị Trì Đường, em sẽ không kéo chân chị đâu."
Trì Đường bật cười, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô. Kỳ Nặc cụp mắt, ngoan ngoãn để mặc động tác ấy, trông chẳng khác nào một bé mèo nhỏ biết nghe lời.
Bên trong nhà ma tối đen, toàn bộ hệ thống điện đã bị ngắt, đèn cảm ứng cũng không bật được. Hai người đành lần mò trong bóng tối mà đi.
Trước mắt chẳng thấy gì, cảm giác ấy khiến Kỳ Nặc khó chịu. Cô vốn ghét bóng tối, nó khiến cô mất hết cảm giác an toàn. Hôm qua tới đây, ít nhất còn có đèn cảm ứng, giờ thì ngay cả một tia sáng cũng không.
"Kỳ Nặc, em bám sát chị nhé. Để chị tìm xem cầu dao ở đâu."
Nhà ma này kỳ quặc thật. Bên ngoài chẳng thấy phòng điều khiển, bên trong lại càng không có, ngay cả phòng nghỉ nhân viên cũng chẳng tồn tại.
Kỳ Nặc nhớ lại lộ trình hôm qua, cơ bản không có chướng ngại. Ngược lại, Trì Đường thì suýt vấp ngã mấy lần.
Trì Đường lập tức bước tới che chắn trước mặt cô, cảnh giác hỏi: "Cậu là ai?"
Một cậu bé bịt kín mắt, đang đứng trên chiếc ghế nhỏ cao nửa mét. Trên tay cậu bé cầm một đóa hồng còn nụ. Nghe tiếng động, cậu bé nghiêng đầu, giơ bông hồng lên và nói một câu kỳ lạ: "Chị ơi, nó không còn thơm nữa."
Trì Đường: "???"
Kỳ Nặc vỗ nhẹ vai Trì Đường: "Chị Trì Đường, cậu bé là bạn em."
Trì Đường: "???"
"Tối hôm qua em còn cho em ấy ngủ trong phòng mình nữa mà."
Trì Đường: "???"
Này, xin đấy, nhìn cậu bé này xem, trông thật sự rất đáng sợ đó?
Kỳ Nặc vừa định bước tới nhận đóa hồng thì bị Trì Đường ngăn lại. Cô ấy thấp giọng dặn: "Cẩn thận kẻo kích hoạt điều kiện tử vong."
Kỳ Nặc chỉ khẽ cười: "Không sao đâu."
Nói rồi, cô vòng qua Trì Đường, tiến lại gần cậu bé. Nhờ chiếc ghế nhỏ, cậu bé đứng gần bằng chiều cao Kỳ Nặc.
Cô nhẹ nhàng bế cậu bé xuống đất, rồi mới nhận lấy đóa hồng. Đưa lên mũi ngửi thử, quả nhiên mùi hương đã nhạt đi nhiều.
"Chị, hãy mang nó theo bên mình nhé." Cậu bé cười rạng rỡ.
Ánh mắt Trì Đường liên tục chuyển giữa Kỳ Nặc và cậu bé, cuối cùng lại dừng ở cầu dao điện. Cô ấy cảnh giác bước đến gần: "Này, sao em biết công tắc đèn ở đây?"
Cậu bé quay đầu về phía phát ra âm thanh: "Vì em từng chơi ở đây rất nhiều lần rồi."
Trì Đường thầm nghĩ, chắc chắn cậu bé là NPC mấu chốt.
"Thế em có biết chỗ đặt đúng của đạo cụ không?" Vừa dứt lời chưa tới ba giây, cô ấy đã tự vả: "Xin lỗi, chị quên mất em không nhìn thấy."
Cậu bé lại ngẩng đầu hướng về Kỳ Nặc: "Chị ơi, chị có muốn biết không?"
Kỳ Nặc vốn định từ chối. Với cô, việc hoàn thành nhiệm vụ chẳng hấp dẫn bằng việc khám phá hình phạt. Nhưng ở đây đâu chỉ có mình cô, hơn nữa, hiếm lắm mới gặp một người đối xử tốt với mình như vậy.
"Muốn..."
Cậu bé tiến sát hơn một chút, hương hoa hồng nhàn nhạt thoảng qua: "Đầu lâu phải đặt cạnh cô gái quan tài đá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


