Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trường THPT Hoàng Bắc, phường An Hòa, thành phố Tân Cửu.
Đồng hồ điểm đúng 7 giờ 30 sáng.
Trong phòng học số 17, giám thị nghiêm nghị giơ thẻ căn cước và thẻ giáo viên trước camera giám sát. Đèn tín hiệu nhấp nháy, chuyển từ đỏ sang xanh lá – dấu hiệu cho phép bước vào.
Giám thị cầm tập hồ sơ nâu, bước chân dứt khoát tiến vào phòng thi. Không khí căng thẳng bao trùm, tiếng thở dài khe khẽ, tiếng giấy sột soạt, và ánh mắt lo lắng của các thí sinh như muốn xuyên thủng bàn ghế.
Giám thị quét mắt một vòng căn phòng rồi dừng lại tại vị trí cuối cùng gần cửa sổ, thí sinh số 11068 - Hà Ngọc Bảo Châu. Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tự tin.
Căng thẳng ư? Không tồn tại. Dù sao, kiếp trước cô từng là phi công ưu tú, tài sản của quốc gia, được Nhà nước cử đi du học Nga. Thành tích của cô – từ các cuộc thi cấp trường, cấp quốc gia ở Việt Nam đến những huy chương lấp lánh tại Nga – có thể trải dài từ đầu đến cuối Quảng trường Đỏ. Cô từng là một trong ba phi công được chọn biểu diễn tuyệt kỹ “lá vàng rơi” trong lễ kỷ niệm A80 của quốc gia, một vinh dự không phải ai cũng có.
Vậy mà, định mệnh lại chơi một vố đau. Trên đường đi chơi cùng em trai để chúc mừng thằng bé đậu Đại học Quốc gia Hồ Chí Minh, một chiếc xe hơi đỏ đánh lái loạng choạng, lao lệch khỏi đường, tông thẳng vào nơi cô đang xếp hàng để mua nước.
“Nếu mình không nhìn nhầm có lẽ người lái chính là gã đàn ông đã nhậu xỉn ở quán dễ núi cuối đường Lê Lai. Gã ấy, dù mặt đã đỏ gấc, vẫn mạnh miệng nói mình vẫn còn tỉnh, chưa say” cô thở dài, ký ức vụ tai nạn thoáng qua trong đầu.
Đời là vậy, không thiếu những kẻ tự cao, tự đại, để rồi gây họa. Cô chỉ là nạn nhân của cái gọi là “tai bay vạ gió.”
7 giờ 50 phút, giám thị cắt dấu niêm phong trước sự chứng kiến của cả phòng. 8 giờ đúng, tiếng trống trường vang lên, báo hiệu kỳ thi bắt đầu. Tiếng giấy lật soàn soạt, không khí như đặc quánh lại.
Môn đầu tiên: Ngữ Văn.
Đề thi gồm hai phần: Đọc hiểu và Làm văn. Phần Đọc hiểu có bốn câu hỏi dựa trên một đoạn trích ngắn, kiểm tra khả năng phân tích và lập luận. Phần Làm văn yêu cầu viết đoạn văn 200 chữ và một bài văn nghị luận. So với kiếp trước, đề thi này khó hơn nhiều, ngang tầm một kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh.
“Thú vị đây!”
Hà Ngọc Bảo Châu nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia hứng khởi. Trong khi các thí sinh khác cúi gầm mặt, mồ hôi lấm tấm trên trán, cô bình tĩnh đọc kỹ đề bài, phân tích dữ liệu, xây dựng dàn ý, lựa chọn những luận điểm sắc bén trước khi đặt bút.
Môn thi kéo dài 150 phút. Cô dành đúng 20 phút cho phần Đọc hiểu – phần này chỉ chiếm 3 điểm, không cần quá đầu tư. Phần Làm văn, đặc biệt là bài nghị luận, cô dành hẳn 100 phút để trau chuốt từng câu chữ, đảm bảo logic và sức thuyết phục. Dù sao đây cũng là câu chiếm một nửa số điểm mà.
Tiếng trống thứ hai vang lên, giám thị dõng dạc:
“Thí sinh dừng bút, úp đề thi và đặt ở đầu bàn. Ai cố tình làm tiếp sẽ bị xem là gian lận và hủy kết quả thi!”
Tiếng rít dài vang lên từ vài góc phòng, kèm theo những ánh mắt tiếc nuối. Hà Ngọc Bảo Châu đặt bút xuống, tự tin mình đạt ít nhất 9,5 điểm – một con số “khiêm tốn” theo cách tự chấm của cô.
Đề văn hôm nay rất hay, không những không áp đặt học sinh theo lối tư duy khuôn khổ mà còn cho phép học sinh sáng tạo đến mức tuyệt đối.
“Châu, bà làm bài ổn không?” Dương Phương Thúy, bạn thân của nguyên chủ, ngồi bàn dưới kéo áo cô.
“Khá ổn,” Hà Ngọc Bảo Châu đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.
“Ổn?” Dương Phương Thúy tròn mắt, như không tin vào tai mình.
Ở miền Nam mà cũng có bão sao?
Không phải Dương Phương Thúy coi thường bạn mình, nhưng cô biết rõ học lực của Hà Ngọc Bảo Châu – luôn đứng thứ ba… từ dưới đếm lên. Có lần Châu leo lên hạng tư từ dưới lên chỉ vì thí sinh đứng thứ tư thất tình, nộp giấy trắng môn Toán.
Lần đó, thầy Phạm Thế Anh – biệt danh “ông La Sát” – đã bắt cả lớp lên bảng giải đề. Ai không làm được, thầy nhéo tai và gọi điện thẳng cho phụ huynh. Nghĩ lại, Thúy vẫn còn rùng mình.
“Lát nữa thi môn gì vậy?” Hà Ngọc Bảo Châu hỏi, giọng vô tư.
Dương Phương Thúy ngớ người. Không biết môn thi tiếp theo mà gọi là “ổn”? Quả nhiên là bạn thân của cô hôm nay vẫn chưa kịp cắn viên nào!
Chưa kịp trả lời, tiếng trống trường lại vang lên.
Các thí sinh được yêu cầu đổi chỗ ngồi. Hà Ngọc Bảo Châu chuyển lên bàn đầu, ngay đối diện bàn giáo viên. Khi tiếng trống báo hiệu bắt đầu, cô lật đề thi.
Môn thi: Lịch sử pháp thuật trung đại.
Hà Ngọc Bảo Châu khựng lại, mắt mở to.
Hả?
*
Lớp 11/3, trường THPT Hoàng Bắc, cuối học kỳ 2.
“Các em tiến bộ vượt bậc, đặc biệt là bạn Hoàng Mỹ, xếp nhất lớp và thứ ba toàn khối, thua bạn đứng thứ hai chỉ có 0,75 điểm,” thầy Phạm Thế Anh, chủ nhiệm lớp, đứng trên bục giảng, giọng sang sảng. “Nhưng điểm trung bình lớp lại tụt xuống thứ tư vì một số thành phần không đạt chỉ tiêu tối thiểu.”
Nói trắng ra là bị điểm liệt.
Thầy không nêu tên, nhưng ánh mắt sắc như dao lia thẳng về phía Hà Ngọc Bảo Châu – cô gái tóc đuôi ngựa cột cao, dáng ngồi chuẩn mực nhưng ánh mắt lại mơ màng nhìn bông phượng đỏ rực ngoài cửa sổ.
Khóe mắt thầy giật giật, tay siết chặt bài kiểm tra đến nhàu nhĩ. Nhìn cái gì mà nhìn, tôi đang nói cô đấy!
Hà Ngọc Bảo Châu thở dài. Cô biết thầy đang nhắm vào mình, nhưng làm sao trách cô được?
[Chiến tranh thế giới pháp thuật lần thứ nhất diễn ra vào năm bao nhiêu?]
[Phép biến nước màu đỏ thành màu vàng là gì?]
[Vận tốc tối đa của thảm bay trong khu dân cư?]
Đây đâu phải những thứ mà cô từng được học.
Không còn cách nào khác, Hà Ngọc Bảo Châu đã áp dụng “tuyệt chiêu” của thầy Biên: Câu nào không biết, ta chọn toàn C. Còn câu đánh dấu tích thì khấn ông bà. Câu tự luận cô trực tiếp bỏ trống.
Vậy nên mới có hình ảnh một dãy con số 1 xếp thẳng tắp trên bàn của cô như hiện tại.
May mắn là môn Văn cô đạt đúng 9,5 như dự đoán, còn môn Toán thì ăn trọn 10 điểm. Nhưng chính vì điểm quá cao, cô bị gọi lên phòng giáo viên cả ngày chủ nhật để làm lại đề kiểm tra.
Chắc chắn nguyên chủ trước đây luôn đội sổ, khiến thầy cô nghi ngờ cô gian lận. Hà Ngọc Bảo Châu thở dài.
Bị hàng chục ánh mắt săm soi, cô xấu hổ đến mức muốn độn thổ – một cảm giác cô chưa từng trải qua trong 27 năm kiếp trước.
Sau khi tìm hiểu kỹ, Hà Ngọc Bảo Châu mới nhận ra thế giới này là một nơi lấy pháp thuật là cốt lõi. Mặc dù khoa học vẫn phát triển bình thường nhưng mức độ ưu tiên lại không bằng pháp thuật.
Ngay từ khi sinh ra, mỗi đứa trẻ được đo nồng độ pháp thuật bằng máy RX-07. Mức trung bình là 12,5z/kg đến 14,5z/kg. Dưới 12,5z/kg, người đó chỉ là một người bình thường và tầng lớp này chiếm tới 60 phần trăm dân số thế giới. Trên 14,5z/kg, họ được xem là thiên tài pháp thuật. Nhưng tư chất không cố định. Có nhiều người bình thường vẫn có thể thay đổi nồng độ pháp thuật của mình trước khi làm nghi lễ Thức tỉnh năm 17 tuổi và trở thành một pháp sư ưu tú.
Ngày 31 tháng 5 tới, sinh nhật 17 tuổi của Hà Ngọc Bảo Châu, sẽ là ngày quyết định số phận cô. Cô phải chuẩn bị. Phải chứng minh mình không phải kẻ đội sổ, mà là Hà Ngọc Bảo Châu – phi công ưu tú kiếp trước, pháp sư tiềm năng của kiếp này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


