Nhưng nói chuyện này với mẹ cô thì vô ích, mẹ cô, Lưu Lan Hương quá thật thà, nếu muốn nhà không chịu thiệt, không bằng trực tiếp bàn bạc với cô.
Và cũng nhân cơ hội này, Tô Dĩnh muốn để lại ấn tượng trong lòng Tô nhị bá rằng cô đã trưởng thành, sau này có chuyện gì có thể trực tiếp bàn bạc với cô để tránh sau này trong làng có người lợi dụng người mẹ thật thà của cô, có ngăn cũng không được.
Tô Dĩnh kiêu ngạo vỗ ngực nhỏ: "Nhị bá cứ nói với cháu, bây giờ trong nhà là cháu quản."
Tô nhị bá do dự, ông ấy cũng biết tính tình của con gái lớn nhà lão Tam, nhưng chuyện lớn thế này, thật sự không cần tam đệ muội quyết định sao?
Đúng lúc này, Lưu Lan Hương lo lắng cũng ra xem tình hình thế nào, Tô nhị bá thấy người mới mở miệng nói: "Tam thẩm, lát nữa đội sẽ phân lương thực, mỗi người bốn trăm cân, mười cân đậu các loại rồi năm cân khoai lang đổi lấy một cân ngô, Tam thẩm xem nhà mình có muốn đổi thêm khoai lang không, tôi sẽ nhờ Đại đội trưởng sắp xếp trước."
Thời điểm này, mỗi năm mỗi người được phát bốn trăm cân lương thực, không phải là loại gạo đã bóc vỏ hay bột mì đã xay nhuyễn mà là loại lương thực nửa ướt nửa khô còn vỏ ngoài, khoai lang cũng chưa được phơi khô, ngô thì tính cả lõi cứng bên trong vào trọng lượng. Trẻ con ăn còn không đủ huống hồ là người lớn phải lao động nặng nhọc hàng ngày.
Vì vậy đến mùa Xuân năm sau, hầu như nhà nào cũng phải vay lương thực từ đội sản xuất, sau đó lấy công điểm để khấu trừ.
Tô nhị bá nghe Lưu Lan Hương nói, biết bà là người hiểu chuyện, nếp nhăn giữa lông mày cũng giãn ra một chút.
Mặc dù em dâu đã gả cho lão Tam khá lâu nhưng khi Tô lão tam và Lưu Lan Hương kết hôn, anh cả đã đòi chia nhà, mọi người không sống cùng nhau. Trước đây có việc gì cũng có thể nói trực tiếp với Tô lão tam nên thực ra Tô nhị bá không hiểu rõ em dâu này lắm.
Vấn đề đầu tiên đã giải quyết, vấn đề thứ hai cũng dễ nói ra.
Tô nhị bá nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai tới gần mới nhỏ giọng nói với Lưu Lan Hương: "Chuyện của lão Tam, đội đã có ý kiến rồi. Ý là sẽ bù cho nhà Tam thẩm 600 đồng. Nhưng dù có số tiền này, chắc chắn nhà Tam thẩm vẫn khó khăn, sống phải biết mưu trí, thật sự khó khăn thì cần phải báo cáo với đội, chắc chắn phải báo cáo đúng tình hình."
Thực ra lời Tô nhị bá nói là thật lòng, nếu không phải nhà em trai ruột, chắc chắn ông ấy không thể khuyên Lưu Lan Hương đi gây chuyện với đội. Nhưng không gây chuyện thì làm sao? Không báo cáo đúng sự thật, một quả phụ với bốn đứa con nhỏ sẽ sống thế nào?
Trước đây Tô lão Tam là người thật thà, Tô nhị bá nhìn thấy Lưu Lan Hương cũng tương tự nên mới mạo hiểm đưa ra ý này, ông ấy thật sự sợ mấy đứa con lớn không đủ ăn.
Lưu Lan Hương chưa bao giờ làm việc này, tuy bà do dự nhưng nghĩ đến tình hình nhà mình, vẫn cắn răng đồng ý: "Tôi hiểu rồi, nhị bá yên tâm, liên quan đến mấy đứa nhỏ, tôi chắc chắn để tâm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)