Nhưng khi bà Tô mang thai Tô lão tam, hai con trai lớn đều đã mười mấy tuổi nên Tô lão tam không hiểu chiêu trò của Tô đại bá, thường xuyên bị lừa gạt.
Tô lão tam nghĩ Tô đại bá là người tốt, dẫn đến Lưu Lan Hương cũng cho rằng Tô đại bá là người tốt. Vì vậy khi Tô đại bá nói lời tương trợ, Lưu Lan Hương thật sự có phần dao động, dù gì bà vốn không muốn làm phiền người khác, nếu không phải vì con cái, bà đã không gây chuyện này.
Nhưng Lưu Lan Hương có dao động, Tô Dĩnh thì không. Tô đại bá là người thế nào, đời trước nhà cô đã từng bị lừa rồi!
Chỉ là Tô Dĩnh không ngờ, đời trước cô chưa nói gì nhiều thì Tô đại bá đã xuất hiện, còn đời này cô đã nói hết mọi lý lẽ, phần lớn dân làng đã đồng ý, Tô đại bá lại còn muốn ra vẻ chính nghĩa?
Tô đại bá không ngờ Tô Dĩnh lại không kính trọng mình, dám phản bác? Còn dám chất vấn! Lúc đó ông ta không nghĩ ra cách đối phó, chỉ ậm ừ lấp liếm: "Cái… cái này… cháu xem… nói thế nào nhỉ…"
Tô đại bá ngước nhìn Tô nhị bá, mong em trai giúp đỡ nhưng Tô nhị bá đã quay mặt cười khẩy từ lâu. Được lắm Tô đại bá, hôm nay để cháu gái bóc mẽ xem ông còn ra vẻ thế nào!
Lưu Lan Hương dù là người hiền lành nhưng đến lúc này cũng hiểu rõ, hóa ra Tô đại bá đang lừa nhà bà sao? Sao có thể! Chồng bà là anh em ruột của Tô đại bá mà!
Thực ra cũng không trách Lưu Lan Hương và Tô Dĩnh đời trước không cảnh giác Tô đại bá thật khó đoán.
Ngày xưa ông Tô mười mấy tuổi đã mồ côi, buôn bán khắp nơi, khi gặp thời loạn, ông định cư ở làng Thanh Sơn và lấy bà Tô là người bản địa. Ông Tô không phải họ Tô, vì một người bạn họ Tô đã hy sinh thay ông nên ông lấy họ Tô để tưởng nhớ bạn. Nhưng ông không biết họ tên thật của mình, quê quán ở đâu, bà Tô đã mất nhiều năm nên ở làng Thanh Sơn chỉ có ba anh em nhà họ Tô là thân thích nhất.
Nói chung lúc này tâm trạng của Lưu Lan Hương phức tạp khó tả.
Tô Dĩnh nhìn vẻ mặt kinh ngạc và thất vọng của mẹ, mím môi không nói gì. Đời trước cô cũng phải trải qua nhiều mới nhận ra bộ mặt thật của Tô đại bá. Nhưng đời này sẽ không như vậy nữa.
Chuyện đã đến nước này, thực ra không còn gì để tranh cãi nữa. Đội trưởng Vương Đại Lực cũng hiểu ra rằng Tô đại bá sẽ không giúp đỡ gia đình Tô lão tam, chỉ nói miệng mà thôi.
Thấy dân làng không có ý kiến gì nữa, đội trưởng Vương Đại Lực quyết định chấp nhận yêu cầu của Tô Dĩnh, sau đó sắp xếp người đến kho mang ra 200 cân khoai lang, 200 cân củ cải bắp cải, giúp Lưu Lan Hương đưa về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
