Cố Thành Phong nhún vai, trên môi ngậm điếu thuốc, miệng lúng búng: "Không dẫn thì không dẫn vậy, đúng là ở nhà an toàn hơn."
Cố Thành Phong vừa nghĩ đến đứa cháu ngoại mẫu giáo khóc òa bên tai mình, liền giơ tay xoa xoa tai.
Thẩm Nghiên Từ nhíu mày hai giây, lại thả lỏng, trong chốc lát anh cảm thấy nhẹ nhõm, tán thành nói: "Quả thực, mang theo bên người không an toàn."
Cố Thành Phong cảm thấy lại tìm được chủ đề chung với Thẩm Nghiên Từ trong vấn đề chăm sóc trẻ con.
Dứt khoát mời anh: "Này, lần sau cùng đi cưỡi ngựa, thấy thế nào?"
Biết đâu còn có thể mang theo cả hai đứa trẻ.
Thẩm Nghiên Từ không nói gì, ánh mắt rơi vào nơi xa xăm.
Nhắc đến cưỡi ngựa, anh lại nhớ đến vòng bạn bè của Hạ Chi Dao, có một dòng liên quan đến cưỡi ngựa, cô ấy đang hỏi, trang phục cưỡi ngựa màu trắng đẹp hay màu đen đẹp.
Cố Thành Phong thấy Thẩm Nghiên Từ khoanh tay không nói gì, ném điếu thuốc đã hút xong vào thùng rác, hỏi anh: "Này, được không vậy, trường đua ngựa đó vừa hay là do bạn tôi mới mở."
Thẩm Nghiên Từ thu hồi dòng suy tư, rũ mắt gật đầu: "Được."
Một lát sau, bổ sung thêm: "Thời gian ấn định vào cuối tuần."
Cố Thành Phong vỗ tay hai cái, nhận lời.
Đêm đã khuya, Tước Sắc bên cạnh vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Thẩm Nghiên Từ cầm hộp kẹo vừa ngồi vào trong xe, cửa sổ ghế lái phụ đã bị người ta gõ.
Kính hạ xuống, gió nóng dính dớp thổi vào.
Thẩm Nghiên Từ nghiêng đầu mới nhìn rõ người đứng ngoài xe.
Trên mặt Chu Uyển nở nụ cười, theo động tác khom người của cô ta, mái tóc xoăn lọn to hai bên xõa thẳng xuống.
Thậm chí từ góc độ này của Thẩm Nghiên Từ, có thể nhìn rõ phong cảnh trước ngực cô ta.
Anh ngồi thẳng người dời mắt đi, giọng lạnh lùng: "Cô còn việc gì?"
Bàn tay làm móng của Chu Uyển đặt lên cửa kính xe đã hạ xuống một nửa, giọng nũng nịu: "Giám đốc Thẩm, tôi không gọi được xe, có thể cho tôi đi nhờ một đoạn đường được không?"
Cô ta nói xong, đã đưa tay ra kéo cửa ghế lái phụ, ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Thẩm Nghiên Từ giơ tay bất động thanh sắc khóa cửa xe lại.
Nụ cười trên mặt Chu Uyển cứng đờ.
Nửa khuôn mặt Thẩm Nghiên Từ chìm trong khoang xe mờ tối, ngay cả một ánh mắt cũng không chia cho cô ta.
"Xin lỗi, không tiện đường."
Móng tay dài của Chu Uyển găm vào lòng bàn tay, cô ta trẻ trung xinh đẹp trong giới này, toàn là cô ta từ chối người khác, mà người đàn ông trước mặt đã từ chối cô ta hai lần, cô ta không cam tâm.
Chu Uyển thu hồi cảm xúc, nhếch khóe miệng, rướn người thấp hơn nữa, đồng thời dịu dàng hỏi Thẩm Nghiên Từ: "Giám đốc Thẩm, tôi vẽ không đẹp sao?"
Trong mắt người phụ nữ lấp lánh ánh nước, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thấy thương xót.
Biểu cảm Thẩm Nghiên Từ nhạt nhẽo, giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn: "Không đẹp."
Chu Uyển sững sờ, cô ta thực sự không ngờ Thẩm Nghiên Từ trả lời dứt khoát như vậy, điều này khiến cô ta có chút không xuống đài được.
"Giám đốc Thẩm..."
"Trong mắt tôi, là một tờ giấy lộn."
Thẩm Nghiên Từ nói xong, kéo kính cửa sổ lên.
Chiếc Cayenne màu đen nhả khói, phóng vút đi.
—
Chưa đầy nửa giờ, xe đỗ trước cổng Học viện Mỹ thuật.
Cà vạt trên người Thẩm Nghiên Từ đã được tháo ra hoàn toàn, vứt tùy ý trên ghế lái phụ, cúc cổ áo mở hai ba hạt, lờ mờ có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo.
Anh giơ tay nhìn đồng hồ.
Đã hơn mười một giờ rồi, giờ này gọi Dao Dao ra ngoài, hình như không ổn lắm.
Anh cầm hộp kẹo lên, nắm trong tay tỉ mỉ đánh giá.
Cũng không biết cô nhóc này vào công ty nào, sinh viên thực tập mới đến rất dễ bị bắt nạt đến phát khóc.
Anh có thể tưởng tượng ra, Hạ Chi Dao đỏ hoe đôi mắt thỏ, tủi thân khóc lóc như một kẻ đáng thương.
"Quỷ mít ướt."
Thẩm Nghiên Từ tháo dây an toàn, rướn người đặt hộp kẹo vào ngăn chứa đồ ở ghế lái phụ, lại nhìn về phía cổng Học viện Mỹ thuật một cái, lúc này mới lái xe rời đi.
Cùng lúc đó.
Hạ Chi Dao vừa tắm xong, ngay cả tóc cũng chưa kịp lau khô, vội vội vàng vàng từ trong phòng tắm bước ra nghe điện thoại đang reo liên tục.
Điện thoại kết nối, truyền đến giọng nói của biên tập viên.
"Đường Tâm bảo bối, dạo này phong độ của 'Yêu Thầm' rất mạnh, em tuyệt đối đừng ngừng cập nhật, lần này có hy vọng tranh giải thưởng đấy."
Hạ Chi Dao mặc váy ngủ tùy ý ngồi trên mép giường, ngay cả trên chiếc cổ trắng ngần vẫn còn vương những giọt nước lấm tấm, tay trái cầm khăn mặt lau tóc.
Tâm hồn treo ngược cành cây nói: "Em sẽ cố gắng."
Dù sao bây giờ cô cũng đã là nô lệ chốn công sở rồi,
Hơn nữa còn là trợ lý của Thẩm Nghiên Từ.
Nghĩ đến đây, Hạ Chi Dao vứt chiếc khăn mặt trong tay xuống, nằm lăn ra giường.
Biên tập viên sầu não giơ tay đập bàn rầm rầm, bộ dạng hận sắt không thành thép, Đường Tâm cái gì cũng tốt, trong số các tác giả cô ký hợp đồng được coi là xuất sắc, chỉ có một điểm, không nghe lời, luôn nói với cô là thiếu cảm hứng!
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)