“Cậu nghe điện thoại trước đi.” Đàm Tùng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Trong tay cậu quả thực có một số manh mối về vụ án năm xưa.
Nhưng cậu không chắc chắn, mình có nên nói với Thu Dung Dung hay không.
Thu Dung Dung liếc nhìn cậu một cái, thấy cậu bây giờ không có ý định tiếp tục nói chuyện, đứng dậy, cầm điện thoại đi ra hành lang bên ngoài phòng y tế, tìm một chỗ yên tĩnh nghe điện thoại.
Trong phòng bệnh, sau khi cô rời đi, Đàm Tùng cẩn thận lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, thần sắc bi thương.
Đồng hồ quả quýt mở ra, bên trong đặt bức ảnh chụp chung hạnh phúc của gia đình ba người họ trước đây.
Mà nay, cảnh còn người mất.
Vụ án năm xưa phá hủy, không chỉ có gia đình Thu Dung Dung, mà còn có gia đình cậu.
Cậu buồn.
Thu Dung Dung còn buồn hơn cậu.
Họ đều bị những chuyện quá khứ ngáng chân, nếu không có một sự kết thúc triệt để, thì không có cách nào hướng tới cuộc sống mới.
Đáng tiếc.
Đáng tiếc thật.
Nguyện vọng tốt đẹp cuối cùng thành không.
Thu Dung Dung chống tay lên bệ cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía rừng cây đa, bắt máy.
“A lô, anh à.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nghiêm túc của Chu Cảnh Hành, “Xảy ra chuyện rồi, em về một chuyến đi.”
“Bây giờ sao?” Mí mắt phải Thu Dung Dung giật một cái, buổi chiều cô còn một tiết tự chọn.
Trước đó cúp học hơi nhiều, tín chỉ không đủ.
“Ừ.” Chu Cảnh Hành ừ một tiếng, đầu dây bên kia hình như còn có người khác, anh rất bận, nhanh chóng cúp máy.
Thu Dung Dung xem thời khóa biểu trên ghi chú điện thoại.
May mà tiết tự chọn là ba giờ hai mươi chiều, nếu buổi trưa chạy nhanh, rồi chạy về học, chắc là kịp.
Sau khi cúp điện thoại, Thu Dung Dung vội vã chạy về phòng y tế, nói với Đàm Tùng: “Tôi có việc gấp, cần phải về nhà trước, cơ thể cậu bên này nếu có gì không thoải mái, tự gọi bác sĩ nhé.”
“Không được.” Đàm Tùng đưa tay, muốn kéo cô lại.
Ngặt nỗi trên người có vết thương, tay cậu vừa chạm vào cẳng tay Thu Dung Dung, đã bị động tác xoay người của Thu Dung Dung kéo một cái, suýt chút nữa kéo cậu ngã khỏi giường bệnh.
“Cậu cẩn thận chút!” Thu Dung Dung vội vàng đỡ cậu về vị trí cũ. “Tay cậu bị rạn xương, không được cử động lung tung.”
Đàm Tùng không bận tâm đến bản thân, cậu nhíu mày hỏi: “Bây giờ cậu về nhà, trong nhà có ai đến đón cậu không?”
Thu Dung Dung lắc đầu: “Không.”
“Vậy tôi đưa cậu về.” Nói rồi, cậu định ngồi dậy khỏi giường bệnh.
“Không cần.” Thu Dung Dung cảm thấy cậu là gánh nặng, nhưng lại không tiện nói thẳng. “Việc quan trọng nhất của cậu bây giờ là nghỉ ngơi cho tốt.”
Lúc này bác sĩ trường bước vào, nhìn thấy cảnh này trách mắng: “Em học sinh này, cánh tay em vừa mới cố định xong, không được cử động lung tung!”
Đàm Tùng không để ý đến bác sĩ trường, cậu nói với Thu Dung Dung bằng giọng không thể nghi ngờ: “Cậu và cố vấn học tập của cậu vừa nãy đỡ tôi đến phòng y tế, rất nhiều học sinh trong trường đều nhìn thấy.
Chuyện này chắc chắn đã truyền đến tai Từ Chiếu rồi, cậu ta sẽ không tha cho cậu đâu.
Cậu một mình đi về không an toàn, hoặc là tìm người đến đón, hoặc là tôi đưa cậu đi.”
Thu Dung Dung thần sắc nhạt nhòa, “Nếu thực sự bị cậu ta chặn lại, thêm một mình cậu, tôi cũng không phải là đối thủ của nhóm người cậu ta.”
Sau khi trải qua sự kiện bắt cóc hai ngày trước, cô đã đặt mua bình xịt đuổi chó trên mạng, mang theo bên người, đến lúc đó tấn công bất ngờ, đối phó với một hai người để bỏ chạy, chắc không thành vấn đề.
“Tôi có thể giúp cậu thu hút hỏa lực.” Đàm Tùng biết Thu Dung Dung gặp tai họa này là do cậu mà ra, cậu hơi ngại ngùng. “Tôi chịu đòn giỏi hơn cậu.”
Thu Dung Dung nhấc mí mắt nhìn cậu.
Cô biết, Đàm Tùng lo lắng cho sự an toàn của cô.
“Tôi chạy nhanh hơn cậu.” Thu Dung Dung dịu giọng an ủi. “Chỗ đông người, bọn họ cũng không kiêu ngạo đến thế đâu.”
Nói đến nước này, Đàm Tùng cũng không khuyên nữa, chỉ dặn dò cô đường về phải cẩn thận rồi lại cẩn thận, đừng đi một mình vào hẻm nhỏ.
Thu Dung Dung nhận lời, cô đứng ở phòng bảo vệ trường trước, gọi xe công nghệ, đợi xe đến, nhanh chóng chui vào ghế sau xe công nghệ.
Khi xe khởi động, Thu Dung Dung qua cửa sổ xe, nhìn thấy Từ Chiếu và nhóm nhỏ của cậu ta đang đứng trong con hẻm nhỏ cách phòng bảo vệ không xa.
Đám thiếu niên bất hảo tụ tập thành nhóm ba nhóm năm, hút thuốc, hung hăng nhìn về hướng xe Thu Dung Dung rời đi.
Mưa gió sắp đến.
Thu Dung Dung thấy may mắn vì mình không ra ngoài bắt xe, nếu không khó tránh khỏi một trận dây dưa với bọn họ.
Khu biệt thự an toàn, xe không phải của chủ hộ không được vào, khách đến thăm cũng cần liên hệ với chủ hộ và đăng ký ở chỗ bảo vệ.
Sau khi vào khu dân cư, Thu Dung Dung đi về hướng nhà.
Cô phát hiện tỷ lệ lấp đầy của khu dân cư này rất thấp, có rất nhiều biệt thự bị bỏ trống, trong khu dân cư gần như không gặp được chủ hộ nào khác, nếu không phải thỉnh thoảng nhìn thấy vài nhân viên ban quản lý đang bảo dưỡng cây xanh công cộng, Thu Dung Dung đều phải nghi ngờ khu dân cư này chỉ có một hộ gia đình nhà họ.
Khu nhà mới như vậy, gia đình chú Chu ước chừng cũng mới chuyển đến không lâu.
Về đến nhà, Thu Dung Dung vịn vào tủ giày cọ cọ đôi giày thể thao trên chân ra, thay dép lê.
Chu Cảnh Hành ngồi trên sô pha, bàn trà trước mặt bày một đống tài liệu.
Chu Cảnh Hành ngồi trên sô pha, cổ áo sơ mi hơi mở, bàn trà trước mặt anh chất đống tài liệu, vài trang giữa tài liệu dán giấy nhớ nhô ra.
“Anh.” Thu Dung Dung bước tới gần, trong giọng nói mang theo chút bất an. “Sao anh đột nhiên bảo em về? Xảy ra chuyện gì sao?”
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, đầu gối sắp chạm vào mép bàn trà.
Đôi bàn tay thon dài của Chu Cảnh Hành đan vào nhau, đặt trên đầu gối, lông mày hơi nhíu lại, thần sắc nặng nề, “Em gái, vụ án đã bị hủy bỏ rồi.”
“Cái gì?!” Thu Dung Dung đột ngột ngồi thẳng dậy, không thể tin nổi.
Chu Cảnh Hành ngước mắt lên, đáy mắt có ánh sáng tối tăm: “Bác sĩ tâm lý của em không bị phân thây, ông ta vẫn còn sống.”
Thu Dung Dung sững sờ, môi hơi hé mở, ánh mắt từ chấn động từ từ chuyển sang mờ mịt: “Nhưng, nhưng lần trước không phải đã làm giám định ADN rồi sao? Vết máu đều...”
“Chỉ có vết máu, đồn cảnh sát không tìm thấy bao tải mà em nói.” Chu Cảnh Hành rút một bản từ trong xấp tài liệu, đưa đến trước mặt cô. “Đây là giấy chứng nhận xuất ngoại của bác sĩ tâm lý của em, còn có ảnh ông ta sinh sống ở nước ngoài.”
Thu Dung Dung cúi đầu nhìn tài liệu, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Ông ta đích thân gọi điện cho đồn cảnh sát hủy án, nói rằng mình đang tu nghiệp ở nước ngoài, ngắn hạn sẽ không về.” Giọng điệu của Chu Cảnh Hành đã cố gắng ôn hòa hết mức. “Hơn nữa, ông ta còn nộp cho đồn cảnh sát thành phố Quy Khư, báo cáo chẩn đoán tâm thần của em.”
Trên mục chẩn đoán tâm lý của tài liệu, viết rõ ràng: Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD), rối loạn hoang tưởng bị hại, rối loạn lo âu lan tỏa, rối loạn hoảng sợ.
Trong đó, rối loạn hoang tưởng bị hại còn gọi là chứng hoang tưởng bị hại.
Ý gì đây?
Lẽ nào muốn nói, những chuyện giết người, phân thây, bắt cóc mà cô nói đều là do cô mắc chứng hoang tưởng bị hại sao?
“Những thứ này...” Cô cắn môi, kìm nén giọng run rẩy trong cổ họng. “Em quả thực từng mắc. Nhưng đó là chuyện của ba năm trước rồi, em đã tiếp nhận điều trị hoàn chỉnh, đã khỏi rồi!”
“Anh tin em.” Chu Cảnh Hành nắm lấy tay cô cố gắng xoa dịu cô, ánh mắt anh còn dịu dàng hơn vừa nãy, nhưng những lời nói ra tiếp theo, lại là một cú giáng mạnh. “Nhưng tờ giấy chẩn đoán này, đủ để khiến em bị nhận định là người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự.
Cộng đồng đã can thiệp, nếu không thiết lập người giám hộ, em có thể sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần.”
Bệnh tâm thần.
Nếu bị trói buộc với ba chữ này, sẽ không còn ai tin lời cô nói nữa.
“Nhưng dựa vào đâu chứ...” Thu Dung Dung đột ngột đứng dậy, đầu gối va vào bàn trà, phát ra tiếng động chói tai.
Cơn đau âm ỉ truyền đến từ đầu gối, cô lại không có quá nhiều cảm giác, “Bây giờ em cái gì cũng có thể làm, cuộc sống của em bình thường, em có thể đi học, em có thể nói chuyện, có thể suy nghĩ, dựa vào đâu bọn họ nói em điên thì phải bị nhốt lại!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
