Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

PHẬT HỆ MAU XUYÊN Chương 29: Cung Đấu Văn Nữ Xứng 1

Cài Đặt

Chương 29: Cung Đấu Văn Nữ Xứng 1

Thế giới lần này là một quyển tiểu thuyết cung đấu có tên —— Mang Theo Hệ Thống Đi Cung Đấu.

Nữ chính Hà Lạc Du vốn là sinh viên hiện đại, sau một vụ tai nạn xe hơi thì tử vong, linh hồn xuyên đến triều Đại Ân, nhập vào thân thể một tú nữ đang tham gia tuyển tú. Cô ta còn mang theo một hệ thống cung đấu, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể nhận được các phần thưởng như “Hoa lê đẫm mưa”, “Băng cơ ngọc cốt”, “Đan dược dưỡng nhan”... thậm chí còn có những danh hiệu, điểm uy danh giúp cô ta thuận lợi hơn trong hành trình tranh sủng ở hậu cung.

Nhờ hệ thống trợ giúp, Hà Lạc Du vừa đấu trí đấu dũng với dàn phi tần, vừa công lược hoàng đế, giành được tình cảm của đế vương, cuối cùng trở thành người thắng lớn nhất trong cuộc chiến chốn hậu cung.

Còn lần này, thân phận của Tô Dao là nữ phụ pháo hôi, một con cờ bị lợi dụng để đoạt lại binh quyền, cũng là tấm khiên sống dùng để bảo vệ nữ chính.

“Tô Dao” xuất thân hiển hách, cha là Trấn Quốc Tướng Quân nắm giữ binh quyền, mẹ là tiểu thư danh môn thế gia —— Thanh Hà Thôi thị, là dòng dõi huân quý nhiều đời. Cô là đứa con gái duy nhất trong nhà, được nuông chiều từ bé. Vì xuất thân tướng quân, từ nhỏ đã theo các ca ca luyện võ cưỡi ngựa, tính cách ngay thẳng, đơn thuần, kiêu ngạo nhưng không xấu xa.

Tô Dao xinh đẹp rực rỡ, lại có gia thế hiển hách, mười lăm tuổi vào cung tuyển tú, được Tuyên Uy Đế Ân Thịnh — vì nhắm vào binh quyền của Trấn Quốc Tướng Quân — phong thẳng làm Quý Phi đưa vào cung, ngoài mặt thì sủng ái cô vô vàn.

Hậu cung khi đó còn trống, nên Quý Phi là người đứng đầu lục cung. Ân Thịnh lại là đế vương trẻ tuổi, tuấn tú uy nghi, đối xử với nàng ôn nhu săn sóc, khiến "Tô Dao" ngỡ rằng bản thân là người đặc biệt. Vì thế nàng dốc lòng dâng hết chân tình.

Thật ra khi đó, Ân Thịnh mới đăng cơ, địa vị chưa vững, cần cân bằng thế lực hậu cung để củng cố tiền triều. Hắn không dám công khai nữ chính — người hắn thật lòng yêu, lại càng không muốn bản thân phải ngủ cùng đám phi tử nhà quyền thế mà hắn chán ghét. Vì vậy, hắn đưa “Tô Dao” ra làm tấm bình phong, cố ý tạo ra hình ảnh “độc sủng một người”.

Hắn ở lại cung của nàng đến hơn hai mươi ngày mỗi tháng, nhưng lần nào cũng viện cớ “tuổi còn nhỏ, sủng ái nhiều hại thân” để chưa viên phòng. Đêm nào cũng lấy lý do xử lý chính vụ để rời đi — thực chất là lẻn đến với nữ chính, cùng nàng “điên loan đảo phượng”.

Một bên Tô Dao vui sướng vì được “độc sủng”, một bên dốc lòng ứng phó âm mưu của những phi tử khác. Tưởng rằng đang bảo vệ tình yêu, nào ngờ chỉ là tấm mộc cho nam nữ chính âm thầm tình tự.

Cô đấu đến khí thế ngất trời, còn đôi nam nữ kia thì tình cảm dần sâu đậm. Không những vậy, bọn họ còn âm thầm mưu tính nhằm vào cha mẹ nàng.

Kết cục, cha mẹ nàng bị vu oan phản quốc, cả nhà bị xử trảm, gia sản bị tịch thu. Nàng cũng không tránh khỏi, thắt cổ tự vẫn kết thúc mạng sống. Trước khi chết, nam chính còn cố tình đến giải thích:

“Ta chưa từng yêu ngươi. Loại nữ nhân được nuông chiều đến kiêu ngạo như ngươi là thứ ta ghét nhất. Ta tiếp cận ngươi chỉ vì binh quyền nhà ngươi.”

Giờ đây hắn đã nắm quyền, có thể đường đường chính chính sủng ái người mình yêu — Hà Lạc Du. Hắn không chỉ phong nàng làm Hoàng hậu, mà còn giải tán hậu cung, độc sủng một mình nàng.

Đọc xong cốt truyện, Tô Dao chỉ muốn chửi một tiếng: Mẹ nó chứ, tra nam tiện nữ đúng chuẩn! Rất tốt, lần này ngược lên khỏi cần nương tay!

Lần này cô xuyên đến đúng vào thời điểm cốt truyện vừa bắt đầu — khi nữ chính Hà Lạc Du bị rơi xuống nước và vừa tỉnh lại sau khi xuyên hồn.

Nguyên nhân nàng rơi xuống nước là vì có người định đẩy “Tô Dao”, nhưng Tô Dao từ nhỏ luyện võ, phản xạ nhạy bén, lập tức nắm lấy người đứng bên cạnh để giữ thăng bằng. Đáng tiếc người đó lại là Hà Lạc Du, thế là cô ta xui xẻo rớt xuống hồ.

Dù là tai nạn, nhưng vẫn không cản được nữ chính ôm thù với Tô Dao:

“Ngươi yên tâm, nếu ta đã chiếm lấy thân thể ngươi, thì nhất định sẽ giúp ngươi báo thù. Tô Dao hại ngươi, ta nhất định bắt nàng trả giá đắt.”

Thế là vào đêm trước ngày tuyển tú, Hà Lạc Du lén hạ độc Tô Dao, khiến mặt nàng nổi mẩn đỏ khắp nơi, định dùng cớ này để nàng bị loại. Nhưng cô ta không biết rằng, “Tô Dao” là người được chỉ định đặc biệt, dù có hủy dung hay mẩn ngứa đầy mặt thì cũng không thoát được vào cung, thậm chí còn được định sẵn phong vị không thấp.

Kế hoạch thất bại, Hà Lạc Du ngừng ra tay trực tiếp, bắt đầu đóng vai “tiểu bạch liên” khiến Tuyên Uy Đế sinh lòng thương tiếc và dùng hắn để đối phó Tô Dao. Trên đường còn bôi đen nàng thêm vài phần, lấy cớ “giúp nguyên chủ báo thù”.

Tô Dao nhìn đĩa điểm tâm trước mặt, nghĩ một lúc rồi cầm lấy một miếng bỏ vào miệng.

Nếu nữ chính không muốn cô vào cung thì cũng được thôi, phối hợp một chút cũng chẳng sao.

Cô xưa nay đã chẳng ưa cổ đại, không có nhân quyền, gặp ai cũng phải quỳ lạy, nhất là trong cung thì lại càng phiền. Đã lười để dây dưa với tra nam giả nhân giả nghĩa, cũng không muốn cúi đầu với hắn — vậy thì lạc tuyển là xong!

Với gia thế nhà cô, dù không vào cung vẫn có thể sống tiêu dao tự tại cả đời.

Cung đấu? Không tồn tại! Các người thích thì tự mà chơi, chị đây không theo!

Về nhiệm vụ lần này:

[Nhiệm vụ chủ tuyến 1]: Bảo vệ người thân. — Thưởng 300 tích phân.

[Nhiệm vụ chủ tuyến 2]: Trả thù Tuyên Uy Đế, khiến hắn tay trắng, cùng Hà Lạc Du yêu nhau thành hận, giày vò lẫn nhau không thể chia xa. — Thưởng 300 tích phân.

Hai nhiệm vụ đều là chủ tuyến — bắt buộc phải hoàn thành. Nhưng với Tô Dao mà nói thì không khó. Cô còn đang định phát động binh biến nữa là!

Việc tú nữ trúng độc suýt chết không phải chuyện nhỏ, Trữ Tú Cung rơi vào cảnh hoảng loạn. Tin được báo về cho Ân Thịnh, hắn giận tím mặt:

“Tra! Trẫm muốn biết ai to gan như vậy, dám động tay trong cung!”

Tô Dao là quân cờ mà hắn sắp đặt, là quân bài mấu chốt trong kế hoạch tranh quyền. Giờ tự dưng lại xảy ra chuyện — hắn tức muốn điên.

Phiền toái hơn là phải giải thích thế nào với Tướng quân phủ. Người ta giao con gái vào cung tuyển tú, giờ lại thành hấp hối thế này thì hắn biết ăn nói sao đây? Nếu là nhà thường dân thì còn đỡ, bồi thường chút là xong, nhưng ai chẳng biết Tô Thừa Nghị coi con gái như bảo bối? Hắn có thể tưởng tượng được cái mặt giận đến méo mó của lão già đó.

Tô Dao lập tức bị đưa ra khỏi cung, vì sợ để lâu thì sẽ chết thật. So với chết thật, “giả hấp hối” vẫn còn cứu được.

Thái giám dẫn nàng về, trong phủ loạn lên như ong vỡ tổ. Phu nhân nhà họ Tô suýt ngất:

“Dao Dao của ta…”

Tướng quân Tô Thừa Nghị đỏ mắt, túm lấy tên thái giám:

“Có chuyện gì!? Con gái ta đang yên đang lành vào cung, sao lại thành thế này!?”

Thái giám run bần bật:

“Tô… Tô tướng quân, tiểu thư bị người hãm hại, Hoàng Thượng đang sai người điều tra. Nhưng lo tiểu thư không có ai chăm sóc, nên đặc biệt để nô tài đưa nàng về đoàn tụ với gia đình...”

“Đoàn tụ cái đầu ngươi!” – Tô Thừa Nghị giận tím mặt – “Về nói với Hoàng Thượng, nếu không cho Tô mỗ một lời giải thích rõ ràng, lão phu tuyệt không bỏ qua!”

Tiểu thái giám vâng dạ rồi kéo người chạy mất dạng, sợ bị ông tướng quân nổi trận lôi đình băm thành thịt băm.

Tô Dao được đưa về sân viện của mình, cha mẹ và các anh trai đều không rời nửa bước, kinh thành gần như huy động hết đại phu đến bắt mạch. Nhưng kết quả vẫn là như nhau —— bảo chuẩn bị hậu sự.

Tô gia ai nấy đều chìm trong đau buồn.

Chỉ đến khi trong phòng chỉ còn lại người nhà, Tô Dao mới khẽ rên một tiếng rồi chậm rãi mở mắt ra...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc