Cuộc sống sau hôn nhân của Tô Dao trôi qua êm ả, nhẹ nhàng mà ấm áp. Thiệu Lăng rất tốt với cô, cũng đối xử chân thành với Đại Bảo và mấy đứa nhỏ, chưa từng coi các em cô như con riêng.
Chỉ là, không lâu sau khi họ cưới nhau, học sinh trong vùng bắt đầu dần dần nghỉ học.
Tô Dao bèn cho Đại Bảo và hai đứa nhỏ quay về nhà tự học. Cả ba đứa đều rất nghe lời cô.
"Ở nhà cũng phải học nghiêm túc, không được lơ là bài vở. Đại Bảo là anh cả, em nhớ kèm thêm cho hai đứa nhé."
"Vâng, em nhớ rồi, tỷ."
Tô Dao biết đợt gián đoạn học hành này sẽ kéo dài suốt mười năm. Lý do cụ thể thì cô không rõ, trong nguyên tác cũng chỉ lướt qua vài dòng từ ký ức của Lý Đông Mai, bởi truyện vốn là điền văn, trọng tâm vẫn là chuyện nhà, ít nhắc tới đại sự quốc gia.
Tô Dao không có cách nào thay đổi lịch sử, đành chấp nhận. Cô chỉ mong bọn trẻ có thể an ổn vượt qua giai đoạn này. Mười năm sau, khi thi đại học được khôi phục, Đại Bảo 24 tuổi — vẫn có thể dự thi.
Cô sẽ cố gắng chăm lo để bọn nhỏ không bỏ rơi kiến thức, bởi với trẻ con nông thôn mà nói, thi đỗ đại học chính là một con đường thoát thân tốt nhất. Khi đất nước bước vào giai đoạn phục hưng, chắc chắn sẽ cần nhiều nhân tài. Chỉ cần các em duy trì việc học, tương lai vẫn rộng mở.
Tình hình bên ngoài ngày càng căng thẳng, nhưng huyện thành nơi họ sống tương đối hẻo lánh, cũng có cái hay — ít bị cuốn vào biến động lớn như các thành phố lớn.
Thiệu Lăng nhiều mối quan hệ, tin tức lan ra là anh biết ngay. Thân phận gia đình họ lại “sạch sẽ”: Tô gia tám đời bần nông, Thiệu Lăng tuy đơn độc nhưng cha mẹ anh cũng là công nhân lương thiện. Chỉ cần họ sống yên ổn, sẽ chẳng ai rảnh rỗi mà kiếm chuyện.
Cho nên, mười năm tiếp theo của họ vẫn khá bình yên.
Chuyện duy nhất ngoài ý muốn là: Thiệu Lăng không muốn có con.
Ban đầu anh nói muốn hai người tận hưởng thế giới của riêng mình. Nhưng về sau, sau khi tận mắt chứng kiến một ca sinh khó ở bệnh viện — mẹ con đều mất — anh liền mang tâm lý sợ hãi.
“Không cần sinh con đâu, chúng ta hai người sống bên nhau cả đời là được rồi. Dù nói nuôi con để dưỡng già, thì anh còn đây, em đâu phải lo. Anh sẽ cố gắng kiếm tiền, nuôi em thật tốt. Mà sinh con đau lắm, đau em thì lòng anh cũng đau. Anh không nỡ để em phải chịu khổ..."
Vợ anh — Dao Dao — xinh đẹp thế kia, ngay cả đụng tay cũng phải nhẹ nhàng. Nghĩ tới cảnh cô đau đớn khi sinh nở, anh liền thấy tim đau như cắt.
Hồi đó bao nhiêu người theo đuổi, cô lại chọn một người không mấy nổi bật như anh, từ giây phút đó anh đã thề: cả đời này nhất định phải đối xử tốt với cô.
Sinh con nguy hiểm như thế, từ lúc mang thai đã có trăm ngàn rủi ro. Anh không dám đánh cược. Con có thể không có, nhưng Dao Dao thì không thể thiếu được.
“Em nếu thích trẻ con thì sau này mình có thể nhận nuôi một đứa.” — Chỉ cần không phải cô tự sinh là được!
Tô Dao khá bất ngờ, bởi ở thời đại này, đa số người đều quan niệm “bất hiếu có ba, không con là lớn nhất”. Không ngờ Thiệu Lăng lại có tư tưởng hiện đại như thế.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại, thấy anh thật sự không muốn có con, cô cũng thoải mái đồng ý.
Thật ra cô cũng sợ đau, và cũng chẳng đặc biệt khao khát làm mẹ. Đã vậy, cả hai người đều không có cha mẹ thúc giục, thì chuyện con cái... hoàn toàn là chuyện riêng giữa hai người. Chỉ cần sống vui vẻ là được.
Vợ cậu là Trình Tiểu Quyên, bạn học thời sơ trung, sau này cùng làm trong xưởng dệt rồi nảy sinh tình cảm. Tô Dao đã dò hỏi kỹ, thấy cô gái này tính cách hiền lành, gia đình cũng không có ai “trời đánh”, liền vui vẻ gật đầu đồng ý.
Hai người hẹn hò hơn một năm thì cưới.
Mặc dù từng bỏ học, nhưng nhờ lời dặn của Tô Dao, Đại Bảo luôn duy trì việc ôn luyện bài vở suốt mấy năm đi làm, yêu đương, rồi kết hôn.
Vì vậy khi thi đại học được khôi phục, cậu và vợ bàn bạc sẽ thi cùng nhau. Năm đó có rất nhiều đôi vợ chồng giống như họ — kết hôn rồi vẫn dự thi.
Nhị Bảo từ nhỏ ít nói, tính tình trầm tĩnh, ai ngờ đến năm 18 tuổi lại gây ra một việc chấn động: lặng lẽ gói ghém hành lý, một mình đi tòng quân.
Không một lời báo trước, khiến cả nhà hú vía.
Trước đó, Tô Dao và Thiệu Lăng còn đang bàn tính tìm việc giúp cậu. Nhưng Nhị Bảo không muốn làm phiền anh chị, âm thầm nhập ngũ.
Mấy hôm trước gửi thư về, cậu viết: “Em muốn thi vào trường quân đội.”
Trẻ con rồi cũng lớn, cũng có suy nghĩ và con đường riêng. Tô Dao chỉ có thể vui mừng và ủng hộ.
Tiểu Nha suốt mấy năm nay cũng theo các anh tự học, đã học xong sơ trung và cao trung, giờ cũng háo hức chờ tới kỳ thi đại học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








