Ba ngày sau khi Tô Dao từ huyện thành trở về, một đội công an mặc quân phục kéo tới Lý gia trang, trực tiếp áp giải cả nhà Lý Lại Tử đi.
Nghe nói hôm đó náo loạn một trận lớn. Lý Lại Tử vốn xưa nay quen ngang ngược trong thôn, thấy công an đến cũng chẳng sợ, còn to mồm yêu cầu bọn họ đưa ra bằng chứng, không thì là ăn hiếp dân lành.
Kết quả là lúc bị cưỡng chế áp giải, hắn chẳng những không chịu phối hợp mà còn ra tay đánh cả nhân viên công tác, lại còn định bỏ trốn. Như thế thì kể cả không có thư tố giác đi nữa, riêng tội hành hung công an cũng đủ khiến hắn “ngồi khám uống trà” dài dài rồi.
Nửa tháng sau, án xử xong.
— Lý Lại Tử bị tuyên án tù chung thân.
— Lý phụ lãnh án hai mươi năm tù.
— Lý mẫu cũng không nhẹ, mười lăm năm.
Ngay cả Tô Dao cũng phải ngẩn ra khi nghe phán quyết. Cô vốn tưởng cùng lắm chỉ bị giam ba, bốn năm, không ngờ pháp luật thời này xử nghiêm đến thế.
Sau đó cô mới biết, đối với loại côn đồ nông thôn như nhà họ Lý, nhà nước xử lý cực kỳ nghiêm khắc. Có người thậm chí còn bị tử hình.
Việc này trở thành tin tức lớn ở vùng quê yên bình này, bị người ta bàn tán suốt cả một thời gian dài.
“Làm ác gặp báo, nhà đó bao năm làm bậy, bị bắt là chuyện sớm muộn thôi!”
“Nghe nói là có người tố cáo ẩn danh hả? Không biết ai gan lớn vậy ta!”
“Ai đi nữa cũng là làm chuyện tốt, không thì nhà đó còn tác oai tác quái đến bao giờ nữa!”
“Chứ còn gì nữa? Hai đời vợ bị đánh chết, lại còn trộm lương thực của đại đội! Hèn chi nhà người ta đói rã họng, mà nhà bọn hắn vẫn nấu cơm hằng ngày!”
“Ông trời có mắt, cuối cùng cũng thu được nhà này!”
...
Tô Dao nghe xong kết quả xử án liền yên tâm, không quan tâm tới nữa. Lúc này, thôn đang bước vào vụ mùa mới — chuẩn bị gieo trồng hoa màu, chủ yếu là ngô và khoai lang đỏ. Tô Dao được phân công đi trồng khoai.
Khoai lang đã được ươm giống, việc của cô là đào hố, cắm hom xuống đất. Mỗi lần trồng một cây, hệ thống của cô lại ting một cái, tăng thêm một điểm “mức độ thuần thục gieo trồng”.
Ban đầu Tô Dao còn khá vui, nghĩ rằng như kỹ năng thu thập trước kia, gieo trồng cũng sẽ kèm phần thưởng. Nhưng kết quả là... chỉ tăng kỹ năng, không có phần thưởng gì cả.
Cô suy nghĩ một lát rồi cũng hiểu:
— Kỹ năng thu thập là “hái lấy của sẵn”, không tốn nguyên liệu, nên có thưởng.
— Còn gieo trồng thì phải tốn giống, tốn công, nên chỉ được điểm thuần thục thôi.
Vậy kỹ năng này rốt cuộc để làm gì? Xoát tới cao cấp thì sẽ giúp trồng nhanh hơn? Năng suất cao hơn? Hay có thể trồng ra cây ra hoa kỳ lạ?
Tô Dao nghĩ mãi không ra, cuối cùng cũng không thèm rối rắm nữa. Dù gì giờ cô cũng chẳng thiếu gạo ăn — là người phụ nữ sở hữu ba vạn cân lương thực, cô chẳng cần lo gì cả!
Vài hôm sau, cô lại nghe tin mới:
Hoa bà mối lần này lại làm trò — đi mai mối cho một cô gái khác. Miệng lưỡi ngọt như rót mật, đổi trắng thay đen, khiến bên nhà gái suýt nữa đồng ý. May mà người nhà cô gái hỏi thăm kỹ càng, mới biết “nhà trai” là... một tên ngốc tử!
Gia cảnh tuy khá giả, nhưng chẳng khác nào đẩy con gái vào hố lửa. Bên nhà gái tức đến sôi máu, dù nhà có nhiều con gái cũng chẳng phải loại đem con đi “bán”. Mà lần này, người ta không dễ bị gạt như Tô Dao trước kia — người thân anh em đông như quân Nguyên, một đám trai tráng xắn tay áo suýt nữa đập chết hoa bà mối.
Cuối cùng đánh xong bồi thêm tiền thuốc men, việc cũng êm xuôi. Hoa bà mối biết mình sai, đuối lý, nên cũng không dám đi kiện.
Tô Dao nghe được chuyện thì hả hê không thôi — Đáng đời! Xem thử sau này còn dám hại người nữa không!
Cuộc sống của mấy chị em nhà Tô Dao ngày càng ổn định. Sau đợt phân phát lương thực mới, cuối cùng cô cũng không cần phải lén lút nấu cơm nữa. Trước kia chỉ cần có người đến chơi là cô phải tạm dừng nấu ăn ngay, vì nhà không có thu nhập mà bữa ăn lại thịnh soạn thì quá dễ gây nghi ngờ. Giờ có lương thực trong tay, chẳng còn gì phải sợ.
Bên huyện thành, công việc buôn bán của cô ngày càng phát đạt. Không thể không nói, Thiệu Lăng đúng là đối tác trời sinh — làm ăn giỏi, bán hàng mát tay, lại đáng tin.
Sau một thời gian làm ăn không cần vốn, Tô Dao trong tay đã tích góp được một khoản kha khá. Cô quyết định... dừng.
Lý do không chỉ là buôn bán càng ngày càng được chú ý, càng dễ lộ sơ hở. Mà quan trọng hơn là — cô không thể giải thích rõ nguồn gốc những món hàng “hot” kia. Một cô gái quê nghèo rớt, không quan hệ, không vốn liếng, sao có thể có nguồn hàng như thế?
Thiệu Lăng tuy chưa từng hỏi, nhưng cô tin hắn cũng đã ngờ ngợ. Nghĩ tới nghĩ lui, dừng lại vẫn là lựa chọn tốt nhất, tránh phiền toái về sau.
Hôm đó, Tô Dao lại gùi túi to vào chợ đen, nhưng không thấy Thiệu Lăng đâu.
“Một hào một trái? Hơi mắc đó!”
“Cũng đúng, nhưng bắp cô ấy trái to, cũng đáng tiền.”
“Thời buổi này mà có bắp tươi thế này thì quý lắm rồi, mua về cho cháu ăn.”
...
Tô Dao nghe người xung quanh bàn tán xôn xao, thấy một đám bà lão tay nhanh hơn cả miệng, chen chúc trước quầy hàng như thể sợ chậm chân là hết phần.
Đúng là nữ chính có khác. Trước đây khi cô bán đồ, vì đến muộn nên chợ đen vắng hoe, chỉ có vài tên buôn lậu ngồi chờ. Giờ thay bằng nữ chính, vẫn là thời điểm ấy, vậy mà chợ đen lại đông đúc như hội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)