Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

PHÁO HÔI XUYÊN KHÔNG. - CẨU ĐẾN VẠN NĂM Chương 2: Đây Là Một Câu Chuyện… Bi Thương

Cài Đặt

Chương 2: Đây Là Một Câu Chuyện… Bi Thương

Tôi khoanh tay, nghiêm mặt gọi lớn:

“Phất Nhanh, đến đây! Mau triển khai toàn bộ thông tin cho ta!”

Giọng của Phất Nhanh vang lên, nghe rõ vẻ bất đắc dĩ – như thể đang đối mặt với một đứa trẻ đang vào kỳ phản nghịch:

“Tuế Tuế, ta có thể giúp ngươi kéo dài sinh mệnh, cũng có thể truyền hết cốt truyện của thế giới này cho ngươi.”

Tôi nheo mắt, cảnh giác:

“Tục mệnh? Ngươi nói tiếng người đi. Có phải là cái ‘tục mệnh’ mà ta đang nghĩ không?”

Phất Nhanh ngập ngừng vài giây, rồi chậm rãi đáp:

“Tuế Tuế… thân thể này của ngươi chỉ còn sống được một tháng nữa.

Nhưng nếu ngươi tự mình tích công đức, thì vẫn có thể tục mệnh.”

Tôi nghe xong liền bật dậy, hai tay chống hông, đứng giữa sân cô nhi viện như chuẩn bị nổi bão.

May mà lúc đó không có ai, chứ ai thấy một bé ba tuổi xoa eo cau mày, hùng hổ đứng giữa sân thì chắc tưởng đang đóng phim hài.

Vậy ta còn trọng sinh làm gì hả?!”

Tôi trừng mắt, cố kiềm cơn tức nhưng giọng vẫn cay không tả nổi:

“Ngươi nói ta được trọng sinh, được sống lại ở thế giới này.

Rồi giờ lại bảo, muốn sống tiếp thì ta phải tự mình tìm cách tránh chết?

Mạng của ta chỉ còn lại một tháng?

Ta mới ba tuổi thôi đấy!

Ngươi thấy như vậy… có hợp lý chút nào không?”

Phất Nhanh im lặng không đáp, trong lòng thì kêu gào:

*Sư phụ ơi, ta đã bảo rồi, nhãi con này kiểu gì cũng đòi dậm chân mà!

Cái thiết lập cẩu huyết như thế này, đảm bảo nó ghét ta tới nóc! Huhu…*

Dù trong lòng đang “phun tào” không ngừng, nhưng Phất Nhanh vẫn không nhịn được cãi lại:

“Tuế Tuế à, thân thể này mới ba tuổi, nhưng tâm trí của ngươi thì đã mười sáu rồi, sắp thành niên đến nơi còn gì!”

Tôi hít sâu một hơi, nghiêm giọng phản bác:

“Ngươi chú ý cho ta!

Ta mới vừa qua sinh nhật mười lăm, nữ sinh không được khai gian tuổi tác, ngươi không hiểu à?

Hơn nữa, vị thành niên thì vẫn là vị thành niên, không có chuyện ‘sắp thành niên’ ở đây!

Khoan đã — ngươi vừa nói thế giới này là một quyển sách đúng không?

Vậy ngươi có thể truyền toàn bộ nội dung cho ta không?

Để ta còn… mở sách ra ôn bài trước giờ kiểm tra ấy chứ!”

Phất Nhanh:

“Không sai, Tuế Tuế, bây giờ ta sẽ truyền hết nội dung truyện cho ngươi.”

Sự thật chứng minh:

Dù cho cuộc đời kế tiếp có giống như kỳ thi mở tài liệu đi chăng nữa, thì ngươi cũng chẳng thể gian lận nổi.

Vì đây — là một quyển tiểu thuyết bá tổng sủng thê kiểu cũ.

Mà đáng tiếc thay… tôi không phải nữ chính được yêu chiều, cũng chẳng phải nữ phụ phản diện sắc sảo, thậm chí đến một nhân vật phụ tuyến mười tôi cũng không có tên!

Một bộ truyện dài một triệu chữ, tôi chỉ xuất hiện đúng lúc gần kết truyện — và vai trò của tôi là:

Người. Chết.

Đấm bàn! Siết nắm tay! Uất ức dồn nén đến nhỏ xíu cái tay cũng phải run lên!

Cốt truyện chính của truyện là như này:

Nam chính – Lục Hoài An, tổng tài bá đạo đúng chuẩn mô-típ.

Nữ chính – Trần Nhạc Nghi, một cô y tá ngốc nghếch, ngọt ngào.

Cả quyển sách chỉ xoay quanh chuyện bá tổng sủng thê vô điều kiện, xen giữa là dàn nam phụ – nữ phụ chạy qua chạy lại cho đủ “gia vị”.

Còn Giang Yếm — người đứng đầu Giang gia — là ai?

Là một đại phản diện chính hiệu. Tàn nhẫn, lạnh lùng, độc đoán, chuyên tâm đấu đá với nam chính trong giới thương trường.

Không yêu đương, không dây dưa, mỗi lần xuất hiện là để nâng độ căng cho truyện.

Ha… chơi tới bến luôn.

Đó chính là ba của tôi.

Cố Lam Nhược — mẹ tôi, tiểu thư con nhà hào môn, thanh mai trúc mã của nam chính.

Tính tình cao ngạo, dứt khoát, gặp chuyện là ra tay liền, tuyệt đối không đôi co với nữ chính từ trên trời rơi xuống.

Người trong giới vẫn kháo nhau rằng: cô ấy không chỉ có sắc mà còn có tài.

Chỉ tiếc, được bảo bọc quá kỹ, chưa từng thấy mặt trái của cuộc đời, nên thời lượng xuất hiện trong truyện cũng chẳng bao nhiêu.

Cuối cùng, vì là “nốt chu sa” trong lòng nam chính, nên cô chết sớm để trở thành bạch nguyệt quang, một biểu tượng không thể thay thế.

Và vâng — đó chính là mẹ ruột của tôi.

Còn tôi thì sao?

Tôi — Giang Tuế Tuế, một nhân vật thậm chí chưa kịp bước lên sân khấu đã bị “viết bay màu”.

Chết lặng lẽ, không ai nhắc đến, không ai khóc thương.

Cả quyển truyện dài cả triệu chữ, tôi không có nổi một cái tên chính thức!

Thật lòng mà nói, đến mức này rồi tôi chỉ muốn hỏi:

Tôi chỉ muốn sống yên ổn, tập trung kiếm tiền, tương lai là trùm giới thương trường.

Vậy thì tại sao lại phải chết vì mấy cái chuyện yêu đương tình ái giữa nam chính với bạch nguyệt quang của ảnh?

Tôi không yêu, không ghen, không chen chân vào kịch bản tình cảm.

Vậy mà vẫn chết.

Nghĩ tới cũng chỉ biết giơ tay khen ngợi — tác giả viết nữ chính kiểu ngốc nghếch mà ngọt ngào như vậy, cũng thật biết tưởng tượng!

Ở cái thế giới này, hai hào môn đứng đầu là Giang gia và Lục gia — mạnh như hai vị vua, “vương không gặp vương”.

Ngay dưới họ là bốn đại thế gia: Cố gia, Khi gia, Trình gia và Tần gia.

Để tránh rủi ro, người thừa kế của các gia tộc này đều phải lưu trữ tinh trùng từ sớm, phòng trường hợp bất trắc mà vẫn giữ được huyết mạch truyền thừa.

Lục gia và Cố gia vốn có quan hệ rất thân thiết.

Nam chính Lục Hoài An và nữ phụ Cố Lam Nhược là thanh mai trúc mã từ nhỏ.

Tiếc rằng — thanh mai thì không thắng nổi nữ chính trời giáng.

Vì muốn giữ được Lục Hoài An, Cố Lam Nhược đã nghe theo lời xúi dại của bạn thân Lý Vũ Đồng, quyết định “gạo nấu thành cơm”.

Mà trong cốt truyện thì nam chính được thiết lập kiểu thủ thân như ngọc, không thể tùy tiện đụng vào bất cứ ai.

Nên cách duy nhất Cố Lam Nhược có thể làm, là lén dùng mẫu tinh trùng đã lưu trữ của anh ta.

Không cần nghi ngờ gì cả — nếu một nữ phụ muốn trở thành bạch nguyệt quang, thì sau lưng cô ta chắc chắn phải có một kẻ tâm cơ, mưu mô, độc ác giúp sức.

Và người đó chính là Lý Vũ Đồng.

Cô ta thay mặt Cố Lam Nhược đi mua chuộc bác sĩ, sắp xếp chuyện lấy tinh trùng.

Ai ngờ, đúng lúc ấy lại bị nữ chính — ngốc bạch ngọt chính hiệu — Trần Nhạc Nghi vô tình nghe được.

Mà lúc đó, Trần Nhạc Nghi đang đắm chìm trong mối tình đầu ngọt ngào với nam chính, yêu đến mức lú.

Vừa nghe chuyện xong, cô liền quyết tâm:

“Dù thế nào cũng phải ngăn chuyện này lại trước!”

Tiếc là đúng lúc ấy, nam chính đang đi công tác nước ngoài, chẳng thể ra mặt.

Không còn cách nào khác, Trần Nhạc Nghi đành phải tự mình hành động.

Cô là hộ sĩ trực ban, có quyền vào kho lưu trữ.

Vừa mới bước vào, còn chưa kịp làm gì — đã nghe thấy tiếng cửa mở phía sau…

Trong lúc hoảng hốt, nóng ruột không nghĩ được nhiều, Trần Nhạc Nghi đành tráo nhãn mẫu tinh trùng của Lục Hoài An với cái ở ngay bên cạnh — mà không biết đó chính là của Giang Yếm.

Cô vốn định sẽ chờ nam chính về nước rồi thành thật thú nhận mọi chuyện.

Nhưng lần này tới lần khác, cứ kéo dài mãi, cô… không có đủ dũng khí để nói ra.

Bên phía Cố Lam Nhược, tình hình cũng không khá hơn.

Cô đã mang thai, nhưng lại sợ người nhà phát hiện.

Cuối cùng, cô chỉ còn cách nghe theo lời Lý Vũ Đồng, lấy lý do nói với gia đình rằng:

“Con muốn đi du lịch nước ngoài với bạn bè một thời gian để thư giãn.”

Gia đình cô cũng nghĩ con gái bị chuyện tình cảm làm tổn thương, muốn đi giải sầu nên đã đồng ý không nghi ngờ gì.

Cố gia cũng đâu phải không thương con gái.

Thấy Cố Lam Nhược buồn bã vì chuyện tình cảm với Lục gia, nói muốn ra nước ngoài giải khuây, cả nhà tưởng con gái bị tổn thương, liền gật đầu đồng ý ngay.

Thật ra, Cố Lam Nhược định âm thầm đi tìm Lục Hoài An, nhưng bị Lý Vũ Đồng ngăn lại:

“Chờ sinh xong đứa bé đã, rồi muốn làm gì cũng chưa muộn.”

Thế là, Cố Lam Nhược đi theo Lý Vũ Đồng về quê cô ta – Giang Thành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc