Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Pháo Hôi Một Lòng Muốn Ám Sát Hoàng Thượng Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Nghĩ đến cảnh trong mơ U Đáp ứng ôm ba nam nhân đẹp trai cười ngây ngốc, thái dương của Lâm Quý phi lại không nhịn được mà giật giật.

Lâm Quý phi thúc giục: “Còn không ngồi xuống? Nếu không ăn, bổn cung sẽ bảo người dọn đũa của ngươi đi.”

U Tình vội vàng ngồi xuống, đôi đũa trong tay thoăn thoắt gắp lấy một miếng bánh hoa mai cho vào miệng.

U Tình rưng rưng nước mắt: 【Trời ơi, đây mới là đồ ăn cho người mà.】

U Tình ăn như hổ đói, chỉ trong chớp mắt đã nuốt liền ba bốn miếng bánh hoa mai, khiến các cung nữ bên cạnh trợn tròn mắt kinh ngạc.

Lâm Quý phi nhíu mày: “…Ăn chậm thôi, đừng làm như bổn cung ngược đãi ngươi vậy.

Trà sữa đâu? Rót cho U Đáp ứng một chén.”

Đang vùi đầu ăn bánh hạt dẻ, U Tình nghe thấy từ khóa liền ngẩng phắt đầu lên.

U Tình: 【Gì cơ? Trà sữa?】

Thời cổ đại cũng có trà sữa sao? U Tình cố gắng lục lọi trí nhớ, cuối cùng cũng tìm được chút ký ức ở một góc não.

Hình như từng đọc trên một bài khoa học của một tài khoản công cộng, nói rằng triều Thanh trong cung có thói quen uống trà sữa.

Nghe đâu, Hoàng thượng mỗi ngày phải dùng đến 100 con bò sữa.

Sau một quãng chờ đợi ngắn, một chiếc bát ngọc trắng tinh xảo, bên trong đầy chất lỏng màu trắng sữa, được nhẹ nhàng đặt trước mặt U Tình.

U Tình còn chưa kịp lại gần, đã bị mùi thơm ngậy của sữa hấp dẫn sâu sắc.

Nàng cúi đầu xuống, uống liền nửa bát.

“Bản cung đối đãi với ngươi không tệ chứ? Loại trà sữa này, ngay cả phần của bản cung mỗi ngày cũng chẳng được nhiều đâu.” Lâm Quý phi tao nhã nhấp một ngụm trà sữa thơm ngậy trong tay, ánh mắt lưu chuyển, mang theo vài phần đắc ý.

Khóe môi nàng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười tự mãn, “So với Hoàng hậu thì, quả nhiên vẫn là bản cung càng—”

U Tình: 【Nặng mùi quá, đây là sữa bò tươi vừa vắt xong đem nấu lên à? Lâu lắm rồi mới được uống loại này.】

Khóe môi vừa nhắc lên của Lâm Quý phi bỗng khựng lại.

U Tình: 【Mùi vị cũng tạm, ít ra còn cho thêm đường.

Nhưng người cổ đại có biết đến phương pháp tiệt trùng Pasteur không nhỉ? Sữa bò vừa vắt xong mà không tiệt trùng cẩn thận rất dễ mắc bệnh, mà có một số loại virus dù có đun sôi cả tiếng cũng chưa chắc chết hết.

Haiz, đúng là phúc mỏng không dám hưởng.】

Lâm Quý phi đặt bát trà sữa xuống, lông mày chau lại.

U Tình: 【Bệnh Brucella... hình như gọi là thế.

Mắc bệnh này sẽ bị sốt, mệt mỏi, nặng thì còn vô sinh nữa.

Thật ra chỉ cần không uống sữa tươi, không ăn thịt sống thì chắc sẽ không bị đâu nhỉ?】

Lâm Quý phi khẽ vuốt ve miệng bát, trong lòng đã có quyết định. “Sữa trong cung càng ngày càng khó uống.” Lâm Quý phi dặn dò cung nữ bên cạnh: “Từ nay về sau, bảo ngự thiện phòng chỉ cần đưa trà thanh tới là được.”

U Tình: 【Tốt quá rồi, thế này Quý phi sẽ không lo bị bệnh Brucella nữa.】

Tâm trạng của Lâm Quý phi dường như cũng vì câu nói này mà dịu đi đôi chút.

Ánh mắt nàng nhìn về phía U Tình cũng trở nên ôn hòa hơn.

Trong chốn cung đình đầy rẫy đấu đá, có thể nghe được một câu nói xuất phát từ nội tâm như vậy, quả thực hiếm có.

Khách quan mà nói, dung mạo của U Tình không hề nổi bật.

Thế nhưng, Lâm Quý phi lại càng cảm thấy gương mặt này khiến người ta thư thái dễ chịu.

Hậu cung mỹ nhân như sao trên trời, ai cũng xinh đẹp rực rỡ.

Thục phi quyến rũ diễm lệ, Nguyệt tần ngọt ngào đáng yêu, Lục Thường Tại thanh thuần như đóa sen.

Mỗi người đều như một viên bảo thạch lấp lánh, ai cũng muốn giành lấy sủng ái của Hoàng thượng.

U Tình không phô trương rực rỡ như họ, nhưng lại có một khí chất khiến người khác cảm thấy dễ chịu.

Chỉ là...

Lâm Quý phi hít sâu một hơi, cố nén ý định dùng đũa gõ vào tay U Tình. “Lúc nhập cung, mụ mụ không dạy ngươi quy củ khi dùng bữa sao? Như thế này còn ra thể thống gì?” Lâm Quý phi không hài lòng liếc U Tình một cái, khó mà chấp nhận được dáng vẻ ăn uống như hổ đói của nàng.

U Tình vừa nhai vừa nghe, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười ngượng ngùng.

Má nàng phồng lên, nói lúng búng: “Quả thực là quên mất rồi.”

U Tình: 【Ngon quá mà.

Thôi, mình phải kiềm chế lại, lỡ đâu sau này Quý phi không gọi mình cùng ăn nữa thì sao! Không muốn ăn bánh bao thiu nữa đâu.】

Lâm Quý phi thở dài, trong giọng nói mang theo chút cưng chiều khó nhận ra, “Thôi được rồi, ngày tháng còn dài, bản cung có thừa thời gian để từ từ dạy ngươi.”

Đám hạ nhân trong cung nghe vậy, đều đưa mắt nhìn nhau, che giấu sự kinh ngạc trong mắt.

Sao chỉ qua một đêm mà tính tình của Quý phi nương nương lại thay đổi thế này? Nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ là đã để mắt tới U Tình rồi?

U Tình ôm trong lòng những chiếc bánh ngọt mới lạ, lúc rời đi còn không quên tặng cho Quý phi một nụ cười thật tươi.

U Tình thầm nghĩ: [Lạ thật đấy, sao Quý phi lại tốt với mình thế này? Còn nói sẽ trả Cẩm Tú lại cho mình nữa.

Ừm...

Trước đây Cẩm Tú từng nói, cả hậu cung đều nghĩ mình là người của Hoàng hậu, chắc Quý phi muốn lôi kéo mình đây mà!]

U Tình lại nghĩ: [Trong nguyên tác, Quý phi quản lý cung nhân rất có phương pháp.

Bảo sao dù mình có “troll” tận mặt, nàng ấy cũng không giận.

Đều tại mình quá xuất sắc, xem ra lần sau muốn “chọc tức” còn phải tăng độ khó lên nữa!]

Nàng sợ U Tình bị Quý phi làm khó dễ gì.

U Tình gãi đầu: “Hả? Không có đâu, Quý phi nương nương tốt lắm, còn cho ta ăn sáng cùng nữa.

Ngươi xem này.” Nàng lấy ra từ trong ngực chiếc bánh hạt dẻ thơm phức, “Ngon lắm đấy, ta còn mang cho ngươi hai miếng.”

Cẩm Tú: ? Cẩm Tú khó hiểu: “Tiểu chủ, chẳng phải hôm qua người vừa đắc tội với Quý phi nương nương sao?”

Bức tranh đầu heo mà U Tình vẽ tặng cũng là do chính Cẩm Tú sai người mang đi.

Được ngồi cùng bàn ăn với Quý phi, đó là vinh dự hiếm có trong cung.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc