Hơn nữa ăn dưa còn có Tống Yên Kiều kế bên giải thích, quả thật sảng khoái tuyệt vời.
Tiêu Thần có chút bất mãn nhìn về Lận Huyên, ánh mắt như đang nói người anh em không có tình nghĩa, chỗ này tốt vậy mà không nói sớm.
Lận Huyên không quan tâm mà tiếp tục lột vỏ quýt cho Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều ăn dưa hay ăn vặt đều rất nghiêm túc, anh đưa cậu đều ăn sạch hết.
Tống Yên Kiều ăn rất nhã nhặn mà siêu đáng yêu.
Lúc đang bỏ múi quýt vào miệng thì phát hiện có dưa để ăn, cho nên liền chuyển sang gặm từ từ.
Xem trò hề còn bị chọc cho tức điên, Sóc Con tròn mắt phồng má, tưởng bản thân tay không xé tra nam.
Ngoan nào.
Lận Huyên nhướn mày một cái.
Tiêu Thần: ?
Tại sao Lận Huyên luôn đút Tống Yên Kiều ăn vậy? Nhìn cũng muốn đút ghê.
Ngứa tay quá.
Cố kiềm lại nào.
Thật sự muốn đút ghê á.
Tống Yên Kiều cũng xứng để hắn ta đút chắc?
Tiêu Thần kiềm chế chốc lát, cuối cùng không chịu nổi: "Lận Huyên, cho tôi một quả quýt đi."
Mắt Lận Huyên liếc qua, giọng điệu lạnh nhạt, không thân thiện: "Cậu không có tay hả?"
Tiêu Thần: "..."
Thời điểm Lận Huyên đút Tống Yên Kiều, sao không nói cậu không có tay đi, tiêu chuẩn kép phải không?
Tiêu Thần nghiến răng, Lận Huyên không biết hắn ta muốn đút Tống Yên Kiều đúng không?
Hắn ta liền đút cho mà xem.
Hắn ta muốn gia nhập vào biệt đội đút quýt này, coi thử Lận Huyên làm gì được hắn ta.
Tống Yến Kiều vừa lấy được hạt dẻ của Lận Huyên ở tay này, lại bị nhét đầy quýt vào tay kia.
Tống Yến Kiều: ?
[Hai người họ đang làm cái gì vậy?] Tống Yên Kiều có chút mơ màng nghĩ, hai người bên cạnh chột dạ mà cuộn ngón tay.
Tiêu Thần nhìn lên trần nhà, hắn ta cũng không biết mình đang làm gì.
Ban đầu hắn ta chỉ muốn đối nghịch với Lận Huyên tuy nhiên hiện tại thì lại nhịn không được muốn đút Tống Yên Kiều.
Rõ ràng Tống Yên Kiều nhìn rất bình thường luôn nhưng sao lại thấy đáng yêu kỳ lạ?
[Ba người bọn họ đang làm gì vậy?]
[Cười xỉu, ai cũng muốn đút Tống Yên Kiều đúng không?]
[Tra nam lại muốn lừa Thẩm Chu]
[Tra nam cũng rất cố gắng, bậc thầy quản lý thời gian, mình mà nỗ lực được như vậy thì bây giờ cũng không phải ngồi đây ăn dưa]
Thẩm Chu: "..."
Kỳ thật, người nào đó ăn dưa cũng rất cố gắng.
Tính tình Thẩm Chu cũng không quá tốt, bởi vì là thiếu gia nhỏ được gia đình cưng chiều.
Cho nên nếu như anh ta thích thì sẽ lộ mặt ôn hòa nhưng nếu không thích, Thẩm Chu chưa bao giờ cho họ sắc mặt tốt.
Hiện tại Thẩm Chu rõ ràng đang ở vế sau: "Anh đi rót nước mà lâu vậy à?"
Trên mặt thiếu gia nhỏ là biểu tình lạnh lùng, viết rõ đừng cố gạt anh ta.
Cố Nhất Minh có chút ngoài ý muốn, rõ ràng vừa rồi còn trò chuyện vui vẻ với Thẩm Chu.
Nhưng hiện tại Thẩm Chu lại không hứng thú, giống như biết hắn ra ngoài làm gì và đang chất vấn hắn vậy.
Bất quá Cố Nhất Minh thật mau ổn định tâm trạng, Thẩm Chu làm sao biết hắn làm gì, sự tình diễn ra đều được hắn an bài không một khe hở.
Cố Nhất Minh ôn nhu mà cưng chiều: "Vừa rồi Lâm Ngữ có kêu tôi ra ngoài, tôi cảm thấy ra ngoài với cậu ta thì không tốt lắm nhưng mà là cậu ta kêu tôi, tôi không thể không lịch sự mà từ chối"
"Cậu đừng tức giận được không?"
Tựa như nhìn thấy Thẩm Chu tức giận, tay chân Cố Nhất Minh có chút luống cuống: "Thẩm Chu, tôi thật lòng..." Chỉ có em.
Cố Nhất Minh nói lắp, thoạt nhìn như người thật thà đang ra sức giải thích một cách vụng về.
Hoài nghi ban nãy của Thẩm Chu liền bay mất, Cố Nhất Minh thành thật như vậy làm sao có thể chân đạp hai thuyền được.
Dỗ dành người khác cũng không thành thục, sao có tài năng chân đứng hai thuyền.
Nhưng tiếng lòng ăn dưa của Tống Yên Kiều lại vang lên: [Diễn đỉnh thật chứ, Cố Nhất Minh không tính đổi nghề hả, hắn phải đi diễn kịch mới đúng, hắn mà đi con đường diễn viên thì tốt xấu cũng được giải ảnh đế rồi]
Thẩm Chu: "..."
Thẩm Chu rốt cục không nhịn nổi mà trừng mắt Tống Yên Kiều, sao cậu không nói ít thôi, anh ta thật sự không muốn nghe.
Cố Nhất Minh không phải tra nam.
[Daddy! Hắn không phải người nghèo đâu] Nhìn đến hình ảnh này, Tống Yên Kiều tự động nhập diễn, giây tiếp theo liền đối diện với ánh mắt đang trừng của Thẩm Chu.
Tổng Yên Kiều: "?"
[Chu Chu vừa rồi đang trừng mình hả?]
[Mình chọc Chu Chu tức giận?]
[Chẳng lẽ Chu Chu có thể nghe được suy nghĩ của mình?]
[Không đúng, không đúng, suy nghĩ của một người không thể nào bị nghe lén được, nếu không sẽ không có sự riêng tư nào]
Tống Yên Kiều tự mê hoặc bản thân nhưng vẫn cố gắng suy xét lại: [47, có phải tôi ăn dưa riết xin ảo giác không]
47 tri kỷ an ủi: [Không phải nha, không phải vấn đề của cưng đâu Kiều Kiều]
[Kiều Kiều, tôi nói cho cậu biết một bí mật này, Cố Nhất Minh ban nãy giả vờ hỏi Thẩm Chu chọn ai để hẹn hò, kết quả biết đối tượng anh ta chọn là cậu, Cố Nhất Minh tức muốn chết.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
