Nhịp thở của Lâu Yến Kinh ngừng bặt mất hai giây.
Lồng ngực anh phập phồng, trái tim đập thình thịch mãnh liệt, đến cả giọng nói cũng trở nên căng thẳng: "Em nói gì cơ?"
"Kết hôn." Lê Chi khẽ cắn môi dưới: "Anh và tôi."
Khoảnh khắc ấy, Lâu Yến Kinh chỉ cảm thấy dòng máu trong người như đang sục sôi, trái tim phập phồng kịch liệt đến mức như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực.
Lê Chi hít vào một hơi thật nhẹ, những ngón tay đang níu tấm chăn len lại càng siết chặt hơn, tựa như đã hạ quyết tâm thực sự.
Cô nhìn sâu vào mắt Lâu Yến Kinh: "Quan hệ hôn nhân là cách nhanh nhất giúp tôi gỡ bỏ cái mác kẻ thứ ba, mà anh lại vừa hay đang cần tìm một người để kết hôn nhằm đối phó với sức ép từ gia đình."
Khóe miệng Ứng Tuân bỗng chốc giật giật.
Ai đối phó với gia đình cơ?
Lâu Yến Kinh mà cần phải đối phó với ai sao?
Trong cái nhà kia, ai dám ép anh phải đối phó chứ?
Thế nhưng, sếp nhà anh ấy lại đáp lời nhanh như chớp: "Vẫn tính."
Lê Chi miết nhẹ các ngón tay vào nhau: "Nhưng tôi vẫn còn một điều kiện."
"Tôi đồng ý." Nhịp thở của Lâu Yến Kinh khẽ run rẩy, anh vội vã cất lời gần như ngay khi âm cuối của Lê Chi vừa dứt.
Hàng mi Lê Chi chớp chớp: "Tôi còn chưa nói là điều kiện gì mà."
"Gì cũng được." Mười ngón tay Lâu Yến Kinh đan vào nhau siết chặt đến mức các khớp xương gập lại đều trắng bệch.
Lê Chi mang chút nét nghi ngờ nhìn Lâu Yến Kinh.
Chắc do cô ảo giác thôi nhỉ, sao cô lại có cảm giác dường như Lâu Yến Kinh đang nóng lòng không chờ đợi nổi, thậm chí còn sợ cô sẽ đột ngột đổi ý thế này.
Có lẽ nhận ra mình hơi mất bình tĩnh, yết hầu Lâu Yến Kinh khẽ nhấp nhô. Anh làm ra vẻ bất cần ngả người ra lưng ghế, cố gắng hết mức để dáng vẻ trông tự nhiên nhất có thể.
"Dù sao cũng là anh em chí cốt quen biết bao nhiêu năm nay mà." Anh hơi hất cằm: "Em muốn gì, tôi cũng chiều.”
Lê Chi khẽ gật đầu.
Nghĩ lại thì cũng phải.
Từ thời cấp ba Lâu Yến Kinh đã rất hay chiều chuộng cô, hoặc cũng có thể do tính cách vốn dĩ đã hợp nhau.
Những việc mà Phó Nghiên Trạch phải nâng lên đặt xuống cân nhắc thiệt hơn, thì Lâu Yến Kinh lại chẳng mảy may do dự lấy nửa lời.
Giống như chuyện mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt cô cứ nằng nặc đòi uống nước ngọt vị cam.
Phó Nghiên Trạch sẽ thẳng thừng từ chối, bảo cô phải uống nhiều nước ấm; còn Lâu Yến Kinh sẽ làm phép ra một cốc nước ngọt không đá, rồi lén lút tuồn cho cô lúc Phó Nghiên Trạch không để ý.
So với việc "được hay không được", Lâu Yến Kinh luôn bận tâm hơn đến việc "cô có muốn hay không".
Nhưng Lê Chi của hiện tại thừa hiểu rằng, chẳng có ai mang nghĩa vụ phải chiều chuộng cô cả đời: "Tôi thấy chúng ta vẫn nên bàn bạc cho rõ ràng trước thì hơn."
"Em nói đi." Lâu Yến Kinh chăm chú nhìn cô.
Xương chân mày của anh sắc nét, khi đôi mắt đen láy ấy dán chặt lên người cô, ánh nhìn sâu thẳm lại nóng bỏng nhường kia, làm Lê Chi bỗng dưng cảm thấy dường như trong xe hơi nóng lên.
Cô nới lỏng chiếc chăn len cashmere quấn trên người ra đôi chút, cất giọng thương lượng với Lâu Yến Kinh: "Chuyện là… tôi muốn tham gia chương trình hẹn hò mang tên ‘Lữ Khách Ngọt Ngào’ mà Phó Nghiên Trạch và Giang Chỉ Du sắp ghi hình."
Đuôi mày Lâu Yến Kinh khẽ nhướng lên: "Chỉ vậy thôi sao?"
"Chắc chắn anh có cách đưa tôi vào đó mà." Lê Chi nhướng mi, đôi con ngươi tựa như quả vải vừa trong trẻo lại vừa hút hồn, long lanh ánh nước đầy vẻ nài nỉ: "Nhưng mà, nhưng vấn đề là…"
Cô không dám chắc liệu Lâu Yến Kinh có chịu gật đầu đồng ý hay không.
Dù sao cô cũng từng nghe loáng thoáng, người này đến cả phỏng vấn trên tạp chí tài chính cũng chẳng thèm lộ diện, cứ vứt đại một bản thảo chữ viết cho qua chuyện là xong.
Vậy mà bây giờ cô lại rủ anh tham gia show hẹn hò!
Đã vậy còn phát sóng trực tiếp cả ngày trời!
Có trời mới biết trong đó còn bày ra mấy thử thách quái gở nào nữa.
Đang lúc Lê Chi còn mải vắt óc suy nghĩ xem nên mở lời khéo léo thế nào để Lâu Yến Kinh chịu nhận lời, thì anh lại thong thả vắt chéo chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười hờ hững.
Anh chủ động lên tiếng: "Muốn tôi đi cùng em à?"
"Hả?" Lê Chi hơi ngạc nhiên ngước mắt lên.
Đôi mắt xinh đẹp bỗng chốc bừng sáng, nhưng động tác bấu víu mấy ngón tay vào nhau lại bán đứng sự thấp thỏm trong lòng cô: "Cái này… xem như cũng là một cách để thắt chặt thêm tình đồng chí giữa anh em chí cốt với nhau thôi mà…"
"Có được không?" Lê Chi chớp chớp mắt nhìn anh.
Ánh mắt nhìn chằm chằm ấy quả thực quá đỗi quyến rũ, cổ họng Lâu Yến Kinh lại ngứa ngáy, căn bản chẳng thể nảy sinh nổi ý định chối từ.
Mà việc hôm nay anh không đứng đợi cô ở tòa nhà Đoàn múa Ballet, vốn dĩ là vì bận rộn xử lý mớ dư luận rắc rối xoay quanh Lê Chi.
Anh rất để tâm đến chuyện này nên mới đích thân đến phòng truyền thông để đưa ra quyết định chốt hạ.
Thế nên hiển nhiên anh cũng đã tìm hiểu qua về chương trình hẹn hò kia.
Nói một cách chính xác thì đây là một chương trình tạp kỹ thuộc thể loại quan sát các mối quan hệ mật thiết.
Nhà sản xuất sẽ lần lượt mời các khách mời thuộc ba kiểu quan hệ: người yêu, trên tình bạn dưới tình yêu và vợ chồng để cùng nhau đi du lịch, qua đó quan sát phương thức chung sống khác biệt giữa họ.
Vậy nên quả thực cô cần phải tham gia dưới hình thức cặp đôi.
Mỗi khi căng thẳng, Lê Chi thường có thói quen bấu víu đồ đạc: "Tôi chẳng còn người bạn khác giới nào để mời cả, nhưng nếu anh thực sự không muốn, thì tôi đành…"
"Đành sao?" Lâu Yến Kinh bỗng rướn người sát lại gần.
Hàng mi anh rủ xuống một nửa. Đập vào mắt anh là chiếc chăn len cashmere đắt tiền đắp trên người Lê Chi sắp bị cô vò cho rụng mất mấy nhúm lông: "Lê Chi."
Lâu Yến Kinh kề sát đến mức hơi thở nóng rực phả cả lên xương quai xanh của cô, thế nhưng ánh mắt anh lại khóa chặt vào đôi mắt cô: "Em đã 'xơ múi' tôi sạch sành sanh rồi, giờ còn định gả cho kẻ khác sao?"
"Thì chủ yếu là do kết hôn với anh xong, tôi mà lại cùng người đàn ông khác đi tham gia show hẹn hò thì trông ngang trái quá còn gì…" Lê Chi lí nhí phản bác.
Lâu Yến Kinh bị lý lẽ của cô chọc tức đến bật cười một tiếng.
Anh chợt ngả người ra sau, thong thả vắt chéo chân trở lại, dáng vẻ toát lên nét ngông nghênh, kiêu ngạo: "Vốn dĩ là không được đâu."
"Nhưng nếu là mợ chủ Lâu cất lời mời…"
Giọng điệu Lâu Yến Kinh thong dong, nhẩn nha: "Hộ tống vợ đi quay show để khoe tình cảm ân ái, tiện thể cũng giúp xây dựng hình tượng đẹp mặt cho tôi. Điều này sẽ khiến nhà họ Lâu thêm phần tin tưởng khi giao vị trí người cầm quyền mới cho tôi."
Ứng Tuân: "..."
Bình thường những lúc sếp quậy banh nóc, sếp có thèm để ý gì đến hình tượng đẹp mặt đâu cơ chứ?
Thêm nữa là, cho dù nhà họ Lâu không tin tưởng sếp, thì họ đào đâu ra được người thừa kế thứ hai nữa?
Thế nhưng Ứng Tuân cấm dám hé răng nửa lời.
Anh ấy chỉ đành lẳng lặng ngồi nghe sếp nhà mình tung hỏa mù, lừa gạt dụ dỗ con gái nhà người ta.
"Thế thì tốt rồi." Lê Chi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cô thiên nga nhỏ đàm phán thành công thì kiêu hãnh ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao chiếc cổ thon dài: "Nhưng mà Lâu Yến Kinh này, dù bây giờ tôi không có nhà để về, còn anh thì quyền thế ngút trời, nhưng anh không được cho rằng tôi gả cho anh là tôi đang trèo cao đâu đấy nhé."
Vốn dĩ cô đâu có thiếu người theo đuổi cơ chứ.
Dù cho nhà họ Giang ruồng bỏ cô, thì bản thân cô vẫn rất xuất sắc.
Cô múa ballet cực kỳ giỏi, tương lai chắc chắn cô sẽ trở thành vũ công múa chính trẻ tuổi nhất của Đoàn múa Ballet Trung ương.
"Không đâu." Lâu Yến Kinh cúi đầu, chằm chằm nhìn cô: "Lê Chi, tôi đã nói rồi, thứ mà Phó Nghiên Trạch bỏ lỡ, đáng giá ngàn vàng."
Lê Chi ngước lên, ánh mắt vô tình va phải đôi mắt sâu thẳm, rực lửa của anh. Con ngươi Lâu Yến Kinh đen láy, tinh thuần, cô thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng bé nhỏ của chính mình phản chiếu trong đó.
Giọng anh quyến rũ nhưng vô cùng kiên định: "Là do tôi có phúc lớn."
Lê Chi bỗng cảm thấy nhịp tim mình đánh rơi mất mấy nhịp.
Rõ ràng chỉ là anh em chiến hữu bàn bạc xem làm thế nào để thắt chặt thêm tình đồng chí, vậy mà Lâu Yến Kinh lại chọc cho trái tim cô đập loạn xạ.
"Ngày Kim Quỹ, tốt cho việc cưới hỏi." Anh với dáng vẻ lười biếng gõ gõ lên màn hình điện thoại, còn cố tình đưa cho Lê Chi xem thử: "Hơi vội một chút, nhưng mong em thông cảm, nhà tôi tín mấy chuyện này lắm."
Ứng Tuân: "…"
Lê Chi khẽ gật đầu: "Tôi hiểu."
Nhà họ Giang cũng tín. Chính vì quá mê tín nên họ mới coi trọng huyết thống nối dõi, thân thuộc gia phả. Cũng vì thế mà họ tước đi họ của cô rồi đuổi cổ ra khỏi nhà, cho rằng cô mang lại điềm gở.
"Ừm." Lâu Yến Kinh khẽ nhếch môi: "Vậy tới khách sạn tắm nước nóng thay đồ trước đã, rồi đi thẳng tới cục Dân chính."
Lê Chi cũng gật đầu: "Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
