Lê Chi hối hận đến mức suýt nữa cắn nát cả môi dưới.
Cô cũng không ngờ lúc say mình lại có thể điên đến thế!
Người bị cô “xâm phạm” kia dường như cũng chẳng định dễ dàng cho qua chuyện này. Anh xoay người bước tới sofa, ngồi xuống với dáng vẻ ngông nghênh, đôi chân dài thong thả bắt chéo.
Bộ âu phục đen được cắt may sắc nét ôm lấy thân hình cao lớn.
Tư thế ngồi tuy lười biếng tùy ý, nhưng vẫn toát ra khí chất cao quý đã được hun đúc từ trong cốt tủy.
Theo động tác bắt chéo chân của anh, ống quần được là phẳng phiu khẽ nhấc lên một đoạn, để lộ đôi giày da Derby bóng loáng cùng đôi tất tây màu đen ôm lấy mắt cá chân gợi cảm.
Lâu Yến Kinh ung dung nhìn cô, đầu ngón tay khẽ gõ lên màn hình: “Đây chính là bằng chứng.”
Lê Chi im lặng cúi đầu bứt tay.
Nói cho cùng, lời buộc tội của Lâu Yến Kinh cũng chẳng sai. Đây cũng là lý do khiến cô đặc biệt hối hận vì hành vi côn đồ của mình.
Bởi cô và Lâu Yến Kinh thật sự quá thân quen!
Bạn học cấp ba.
Năm đó, Lâu Yến Kinh chuyển tới trường cấp ba thành phố Nghi. Khi ấy cô còn chưa biết thiếu niên ngông nghênh khó thuần kia lại là người thừa kế duy nhất của gia tộc tài phiệt hàng đầu Bắc Kinh - nhà họ Lâu, nên ngày nào cũng khoác vai xưng anh gọi em với anh.
Cô trèo tường.
Lâu Yến Kinh đứng dưới đón.
Cô trốn học.
Lâu Yến Kinh sẽ giúp cô chép bài.
Cô theo đuổi người ta.
Lâu Yến Kinh còn giúp cô bày mưu tính kế.
Nào là xe phân khối lớn, bi-a, mật thất, curling, đua kart… mà năm đó Phó Nghiễn Trạch không muốn chơi cùng cô…
Đều là Lâu Yến Kinh chơi cùng cô tới lúc thỏa thích.
Vốn dĩ nhà họ Lâu đưa anh tới thành phố Nghi - nơi chẳng ai biết thân phận của anh - là để anh nếm trải chút “đòn đời”, mong mài bớt cái tính ngang tàng phản nghịch ấy.
Ai ngờ lại được Lê Chi, thiên kim số một thành phố Nghi, che chở.
Hai người cùng nhau dựa vào nhan sắc mà “tác oai tác quái”.
Có thể nói năm ấy họ chính là cặp bá vương nam nữ của trường cấp ba thành phố Nghi.
Mãi đến sau khi tốt nghiệp, Lâu Yến Kinh được đón về Bắc Kinh, cô mới nhìn thấy anh trên tạp chí tài chính.
Về sau nữa, cô chỉ biết anh ra nước ngoài du học. Thiếu niên ngông cuồng năm nào lột xác thành cậu chủ của tập đoàn tài phiệt hàng đầu, là tồn tại mà ngay cả nhà họ Giang ở thành phố Nghi cũng khó với tới.
Hai người từ đó không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
Lê Chi cũng chẳng nhớ nổi mình gặp lại anh bằng cách nào.
Cô chỉ nhớ tối qua, nhà họ Giang tổ chức tiệc lớn ở Bắc Kinh để chúc mừng Giang Chỉ Du trở về, đồng thời tuyên bố hai nhà Phó - Giang sắp liên hôn.
Lê Chi mượn rượu lấy can đảm rồi tới dự.
Phó Nghiên Trạch tự tin chắc nịch.
Nào ngờ, những lời này lại lọt đúng vào tai Lê Chi.
Cô bưng luôn ly nước đá hắt thẳng vào mặt Phó Nghiên Trạch!
Sau đó dứt khoát quay người bỏ đi.
Lê Chi nhớ mang máng, lúc ấy trong cơn chuếnh choáng cô đã loạng choạng va phải thứ gì đó, rồi say bí tỉ không biết trời trăng gì nữa…
Nhưng tóm lại là!
Hình như cô đã thật sự lên giường với cậu bạn chí cốt năm xưa mất rồi!
Chẳng thể chối cãi được nửa lời.
Một lúc lâu sau, Lê Chi hết đường ngụy biện đành cố rặn ra một câu: "Lâu Yến Kinh, bao năm không gặp, không ngờ bây giờ anh lại có thú vui biến thái thế này đấy."
Lâu Yến Kinh khẽ nhướng mày.
Những ngón tay trắng ngần như ngọc của Lê Chi siết chặt lấy góc chăn, hai má ửng sắc đào: "Thế mà anh lại đi xây cái loại tường kính này ở trong nhà, đã vậy còn không thèm lắp rèm! Để mặc cho người ta chụp trộm à!"
Lâu Yến Kinh lơ đãng xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón út tay trái: "Không lắp rèm là vì đây là hệ thống kính thông minh, có thể điều chỉnh độ trong suốt, trong điều kiện bình thường sẽ không bị ai nhìn trộm được đâu.”
"Vậy lúc chúng ta… ừm… làm chuyện đó…" Mặt Lê Chi càng đỏ lựng hơn: "Sao anh
vẫn để kính trong suốt hả!"
Lâu Yến Kinh nhìn cô chằm chằm, giọng điệu nhẩn nha xen lẫn vẻ lười biếng: "Vì cô chủ Chi Chi của chúng ta hôn bất ngờ quá, vừa cuồng nhiệt lại vừa chủ động, làm gì cho tôi cơ hội chuẩn bị đâu. Mãi lúc sau chật vật dứt ra được
một chút, tôi mới đi chỉnh mờ kính lại đấy chứ."
"Anh…"
"Chi Chi." Anh khẽ nâng cằm, làm như vô tình nới lỏng cổ áo, khiến mảng dấu hôn chi chít kia lần nữa đập vào mắt Lê Chi: "Người bị mượn rượu giở trò, hình như là tôi mới phải."
Xưa nay cô chủ Chi Chi luôn hiếu thắng bỗng chốc xìu xuống.
Cô hiếm khi mang dáng vẻ ỉu xìu thế này, hé mắt lén nhìn anh: "Chuyện này… đã bị phát tán ra ngoài rồi sao?"
"Vẫn chưa." Lâu Yến Kinh hơi hất cằm: "Đây là dì nhỏ của tôi đi ngang qua, thấy hay hay nên hóng hớt chụp lại rồi gửi cho tôi thôi."
Lê Chi luống cuống cắn nhẹ môi dưới.
Cô cắn răng đánh liều: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm…"
"Được thôi." Khóe mắt và đuôi mày Lâu Yến Kinh chợt cong lên, đôi mắt đen nhánh nhìn ghim chặt lấy cô: "Vậy kết hôn đi."
Lê Chi còn tưởng mình nghe nhầm: "Cái gì cơ? Hai đứa mình là anh em kết nghĩa đấy! Kết hôn với tôi, anh điên rồi à!"
Lâu Yến Kinh trời sinh đã sở hữu một vẻ ngoài cực phẩm.
Xương mày nhô cao sắc nét, đôi con ngươi đen láy, bên dưới nếp mí đôi sâu rõ là cặp mắt hẹp dài.
Lúc không cười, trông anh toát lên vẻ ngạo mạn, sắc lạnh; nhưng khi cười, khóe mắt lại cong cong, khiến người ta không thể không chú ý đến nốt ruồi nơi đuôi mắt anh.
Nhưng lúc này, anh không hề cười.
Đôi mắt đen nhìn Lê Chi đầy kiên định. Hốc mắt anh hơi sâu, khoảnh khắc ánh nhìn chạm nhau, người ta dễ dàng bất giác đắm chìm vào đó, thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được vài phần thâm tình chân thành đến mức không thể không tin.
Trái tim Lê Chi vô cớ trật đi một nhịp.
"Đại tiểu thư Chi Chi này, mặc dù quả thật quan hệ giữa chúng ta vốn không nên đi đến bước kết hôn, nhưng… tôi lại là một người đàn ông khá truyền thống.”
Ánh mắt Lâu Yến Kinh vẫn nhìn cô chằm chằm không dời, đuôi mắt hơi nhếch lên: "Đối với tôi mà nói, xảy ra chuyện thế này, nếu không kết hôn thì khó mà giải quyết êm đẹp được."
Lê Chi càng thêm rầu rĩ, cô vò chặt lấy góc chăn.
Trớ trêu thay, đúng lúc này cô lại nhớ đến vô số nụ hôn dây dưa ướt át đêm qua. Hơi thở quấn quýt lấy nhau, tiếng thở dốc đầy gợi cảm vương vấn trong không gian.
Hôn thì sướng thật đấy, nhưng…
Mọi chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ!
Hai người thân nhau tới mức nào cơ chứ!
Có nằm mơ cô cũng chẳng ngờ mình lại lên giường với anh!
Hơn nữa, Lê Chi còn để ý thấy ngón út tay trái của Lâu Yến Kinh có đeo nhẫn. Cô giơ tay chỉ: "Anh đùa à, đeo chiếc nhẫn đó, rõ ràng anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn cơ mà."
"Ồ." Lâu Yến Kinh lười biếng ngả người ra sau đầy phóng khoáng.
Anh tháo chiếc nhẫn ở ngón út tay trái ra, cổ tay khẽ hất lên. Sau một đường parabol gọn gàng, chiếc nhẫn đã nằm gọn trong thùng rác.
Khóe môi anh thấp thoáng ý cười: "Giờ thì tôi muốn kết hôn rồi."
Lê Chi: "..."
"Anh dở hơi à." Cô lí nhí lầm bầm: "Đổi cách bồi thường khác đi, tôi không thèm lấy anh đâu."
Ánh mắt Lâu Yến Kinh chợt tối lại, chẳng ai nhận ra một tia mất mát vừa xẹt qua nơi đáy mắt anh: "Là vì Phó Nghiễn Trạch sao?"
"Thì liên quan gì tới anh ta chứ?" Lê Chi cau mày.
Yết hầu Lâu Yến Kinh trượt nhẹ. Chững lại hồi lâu, giọng anh cất lên nghe hơi khàn: "Tối qua hắn ta gọi cho em rất nhiều cuộc điện thoại."
Lê Chi khựng lại, cầm điện thoại qua xem.
Trong lịch sử cuộc gọi quả thực có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, còn có cả loạt tin nhắn WeChat Phó Nghiễn Trạch gửi tới tấp.
Lê Chi do dự cỡ hai giây, nhưng rồi vẫn bấm vào xem.
Lâu Yến Kinh vốn đang ngồi vắt chéo chân trên sofa bỗng dưng đứng dậy. Anh làm ra vẻ tình cờ lượn lờ tới sát bên Lê Chi, rướn người, rũ mi mắt liếc trộm xuống màn hình của cô, nhìn cô bấm mở khung chat.
[Chi Chi, em nghe anh giải thích đã.]
Lâu Yến Kinh khẽ tặc lưỡi: "Với tư cách là anh em tốt, tôi thấy mình cần phải nhắc nhở em, hắn ta chuẩn bị bắt đầu ngụy biện rồi đấy."
[Anh không ngờ tối qua em lại đến.]
Lâu Yến Kinh biếng nhác hất cằm: "Ý hắn ta là, nếu biết em tới, hắn ta tuyệt đối sẽ không cắm sừng em một cách trắng trợn như thế, ít nhiều cũng sẽ biết giấu giếm kỹ hơn một chút."
[Anh và Giang Chỉ Du chỉ là vui chơi qua đường thôi.]
Lâu Yến Kinh cố tình kéo dài giọng: "Ồ~ Không khéo lúc trước ở bên người anh em tốt của tôi, hắn ta cũng chỉ là vui chơi qua đường thôi nhỉ?"
Lê Chi cạn lời, ấn tắt màn hình điện thoại.
Cô ngước mắt nhìn Lâu Yến Kinh: "Lâu Yến Kinh, anh đang thừa cơ giậu đổ bìm leo đấy à?"
"Oan cho tôi quá." Lâu Yến Kinh xòe hai tay ra: "Tôi chỉ là thấy người anh em tốt của mình khó khăn lắm mới dứt bỏ được để giải thoát, nên không thể trơ mắt nhìn em lại đi nhặt tên cặn bã ấy từ trong thùng rác về thôi."
Lê Chi: "..."
Cô giấu tay vào trong chăn, khẽ xoa xoa cái dạ dày trống rỗng đang cồn cào đau buốt vì bia rượu, lí nhí đáp: "Tôi và anh ta đã yêu nhau đâu."
Lâu Yến Kinh khựng lại.
Anh hơi sững sờ, rũ mắt nhìn sang Lê Chi.
Trong đôi ngươi đen nhánh ánh lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết. Khóe môi anh vừa định cong lên thì lại để ý tới cử chỉ nhỏ của cô, thế là anh lập tức quay người đi.
"Thế thì em càng đừng vội từ chối chuyện kết hôn với tôi."
Lâu Yến Kinh xách tới một chiếc hộp giữ nhiệt đã được chuẩn bị sẵn từ bao giờ: "Ăn chút cháo nóng đã, rồi từ từ suy nghĩ cũng chưa muộn."
Lê Chi hé mở đôi môi, ngẩn người ra một lúc.
Cô ngạc nhiên ngước mắt nhìn Lâu Yến Kinh, chỉ thấy anh đã cởi bỏ áo vest, thong thả xắn cổ tay chiếc sơ mi trắng lên, khom người trước chiếc bàn ăn nhỏ bày biện đồ ăn ra cho cô.
Anh nhận ra dạ dày cô đang khó chịu sao…
Anh mua cháo từ lúc nào thế?
Nhớ lại vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Lâu Yến Kinh lúc nhắc đến chuyện kết hôn ban nãy, lại còn vứt luôn cả chiếc nhẫn đi, trông anh thật sự chẳng giống đang nói đùa chút nào.
Lê Chi ngước mắt nhìn anh, chớp chớp hàng mi: "Lâu Yến Kinh."
"Sao thế?" Lâu Yến Kinh rũ mắt nhìn cô, yết hầu vẫn còn vương vết cắn trượt lên trượt xuống theo chất giọng trầm khàn, gợi cảm.
Lê Chi ngẩng đầu lên: "Anh làm vậy thì được lợi gì?"
Cô mặc chiếc váy ngủ bằng lụa cao cấp ngồi bên bàn ăn, lúc này đã ngửi thấy hương cháo thơm ngọt kích thích vị giác.
Còn động tác của Lâu Yến Kinh lại khẽ khựng lại đầy kín đáo.
"Tối qua là do tôi say quá, tôi cũng không ngờ lại… Tóm lại là thực sự xin lỗi anh, tôi sẽ cố gắng hết sức để bù đắp."
Lê Chi cắn nhẹ môi dưới, vẻ mặt kiều diễm rung động lòng người: "Nhưng chắc anh cũng xem tin tức rồi, bây giờ tôi chỉ là một cô thiên kim giả bị ruồng bỏ, ai nấy đều tránh còn không kịp, đến cả Phó Nghiễn Trạch cũng chẳng cần tôi nữa."
"Là do hắn ta không có mắt nhìn." Giọng Lâu Yến Kinh thoắt cái lạnh tanh.
Hàng mi Lê Chi khẽ run rẩy.
Có lẽ nhận ra mình vừa hơi mất bình tĩnh, Lâu Yến Kinh mím môi quay mặt đi chỗ khác: "Tôi cưới vợ, không bận tâm đến mấy chuyện này."
Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Lâu Yến Kinh dời mắt về phía cô, chăm chú ngắm nhìn. Chất giọng anh cất lên nghe có vẻ biếng nhác: "Gia đình yêu cầu tôi phải cưới vợ trước rồi mới được tiếp quản sự nghiệp. Tôi thì lại không thích bị người khác nhúng tay sắp đặt hôn nhân. Thay vì như thế, chi bằng tôi tự chọn lấy một người."
"Mà hai chúng ta vừa hay tính cách lại hợp nhau, hồi cấp ba cũng đã phối hợp cực kỳ ăn ý rồi." Bàn tay với những khớp xương thon dài, mạnh mẽ của anh kéo chiếc ghế ra.
Lâu Yến Kinh thả mình ngồi xuống đầy phóng khoáng và bất cần. Hai đầu gối tách ra, đôi chân dài hơi dang rộng, anh ghé sát lại nhìn cô chằm chằm: "Thêm vào đó… tối qua em đã lôi tôi ra 'ăn' sạch sành sanh không chừa chút gì rồi."
Lê Chi đang húp cháo bỗng sặc sụa.
Có điều cháo được giữ ấm rất tốt, vị ngọt thanh, từng sợi thịt vừa đưa vào miệng đã mềm tan, dạ dày cô quả thực được ủ ấm nên dễ chịu hơn rất nhiều.
Cô khẽ liếm môi dưới, ngước mắt lên nhìn anh.
Lúc này Lâu Yến Kinh đã cởi bỏ áo vest, phần cổ áo sơ mi bung mở hững hờ toát lên vẻ quyến rũ đầy nhục dục: "Cho nên…"
Ánh mắt anh nóng rực: "Chi bằng chúng ta dứt khoát mượn nước đẩy thuyền, bồi đắp thêm 'tình đồng chí' với nhau đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)