Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phản Diện Hắn Phát Tác Cổ Tình Rồi Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Không phải mộ ăn thịt người đấy chứ? Cha ta ơi! Chẳng lẽ ta bị người ta lừa rồi?"

Hoài Tuế An muốn nói chuyện với Kỳ Bất Nghiên, nhưng vì Thẩm Kiến Hạc ở ngay gần đó nên nàng định ghé sát tai hắn thì thầm.

Không ngờ Kỳ Bất Nghiên cảm giác có người tới gần liền cảnh giác quay đầu lại, khiến môi Hoài Tuế An lướt qua vành tai, sượt nhẹ qua má hắn.

Đồng tử Hoài Tuế An co lại, nàng vội rụt cổ, phản ứng quá mạnh khiến cả người lăn như quả bóng ra khỏi quan tài.

Đối diện với chiếc quan tài gỗ đỏ, Thẩm Kiến Hạc trợn mắt há mồm, rõ ràng bị dọa cho một trận hú hồn, nhưng nhìn kỹ người đang lăn lóc dưới đất lại thấy quen quen, chăm chú nhìn thêm mới nhận ra quả thật đã gặp qua, chính là người ở phòng bên cạnh hắn.

Thẩm Kiến Hạc đứng bật dậy, buột miệng hỏi: “Ngươi là tiểu cô nương ở khách điếm phải không?”

Hoài Tuế An không đáp.

Sau đó, hắn cũng nhìn thấy Kỳ Bất Nghiên.

Đêm nay Kỳ Bất Nghiên không tết tóc, mái tóc dài chỉ được buộc hờ bằng một dải lụa xanh, mà dải lụa ấy lại là do Hoài Tuế An tặng cho hắn.

Người này nhìn qua thì tinh xảo tuấn tú, đối nhân xử thế lại ôn nhu lễ độ, nhưng dường như quanh thân luôn phủ một tầng sương trắng, như thể đang che giấu điều gì, mà mặt chưa biết ấy mới chính là nguồn gốc nguy hiểm thực sự.

Không đúng.

Sao bọn họ cũng ở trong mộ Yến vương? Thẩm Kiến Hạc đánh giá Hoài Tuế An và Kỳ Bất Nghiên, chẳng lẽ bọn họ cũng nghe đồn trong mộ Yến vương có vô số bảo vật, nên sau khi biết được vị trí chính xác liền mò tới trộm mộ? Thế thì phiền rồi, Thẩm Kiến Hạc tiếc của, không cam lòng nhìn bảo vật rơi vào tay người khác.

Nói trắng ra, hắn ta chính là kẻ thấy tiền sáng mắt, tham tài không chối cãi, nếu không cũng chẳng liều mạng đi trộm mộ làm gì.

Hoài Tuế An không bỏ qua những biểu cảm biến hóa trên mặt Thẩm Kiến Hạc, lặng lẽ lùi lại một bước.

Thẩm Kiến Hạc vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm như không có ai bên cạnh: “Không được, không được, sư phụ từng dặn không được vì tiền mà hại mạng người, trộm mộ vốn đã bạc mệnh, bình thường nên tích đức. Mộ Yến vương nhiều bảo vật như vậy, ta chắc chắn không lấy hết nổi, chia cho bọn họ một ít cũng chẳng sao.”

Hoài Tuế An: “……”

Không phải nàng nghi ngờ thực lực của Thẩm Kiến Hạc, mà là hắn ta thật sự không phải đối thủ của Kỳ Bất Nghiên.

Kỳ Bất Nghiên biết dùng cổ, có thể giết người trong vô hình, lại còn điều khiển tơ thiên tằm thành thạo.

Kỳ Bất Nghiên chẳng buồn để ý đến Thẩm Kiến Hạc, rời khỏi quan tài gỗ đỏ, đi về phía tường đá.

Mười bốn ngọn đèn tường, chụp đèn đều vẽ hoa văn tinh xảo.

Xoẹt, xoẹt, xoẹt.

Tiếng rắn thè lưỡi.

Ban đầu Hoài Tuế An còn tưởng là mấy con rắn mà Kỳ Bất Nghiên nuôi, dần dần nàng cảm thấy không ổn, chỉ mấy con rắn thôi sao lại phát ra tiếng động lớn như vậy, âm thanh này giống như cả một bầy rắn đang bò.

Nàng vừa định ngoái lại nhìn thì phía sau, Thẩm Kiến Hạc bỗng hét toáng lên, như muốn dùng tiếng gào khóc của quỷ dọa sập cả mộ thất.

Hắn ta chỉ vào chiếc quan tài gỗ đỏ đã hé một khe: “Nhiều rắn quá!”

Rắn bò cuồn cuộn như mây trôi, vảy lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, từng con từng con bò ra khỏi nắp quan tài, nào là rắn khoang vàng, rắn khoang bạc, đủ loại.

Toàn là rắn độc cực mạnh, cắn một phát là chết, Thẩm Kiến Hạc thấp giọng chửi thề, nghi ngờ có phải do mình làm lễ tế trước khi xuống mộ chưa đủ chu đáo, khiến chủ nhân ngôi mộ không vui.

Dân trộm mộ trước khi đào đất đều làm lễ tế, cầu cho mọi chuyện suôn sẻ.

Thẩm Kiến Hạc bình thường có thể lơ là, nhưng chuyện này thì tuyệt đối không dám qua loa, đồ lễ mua đều là loại tốt nhất, coi như cầu an tâm.

Vậy rốt cuộc là đắc tội với ai? Trước đây theo sư phụ trộm mộ, lần nào cũng thuận buồm xuôi gió, giờ gặp cảnh này, Thẩm Kiến Hạc chỉ muốn chết quách cho xong.

Hoài Tuế An muốn chạy tới đóng nắp quan tài lại.

Nhưng quanh quan tài đã có không ít rắn.

Nàng cố nén sợ hãi, định đẩy nắp quan tài, nhưng quan tài quá nặng, nàng không tài nào nhúc nhích được.

Thẩm Kiến Hạc cũng chạy tới giúp, sức đàn ông dĩ nhiên lớn hơn, hai người hợp sức, nắp quan tài sắp đóng lại thì Kỳ Bất Nghiên chẳng thèm để ý, giơ tay tháo một ngọn đèn tường xuống, cổ tay rung lên, chuông bạc leng keng: “Vô ích thôi, quan tài sắp nứt rồi.”

Cái gì? Thẩm Kiến Hạc mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn ta cúi đầu nhìn, quả nhiên chiếc quan tài gỗ đỏ vốn chắc chắn đã xuất hiện những vết nứt rõ ràng, không chỉ một vết.

Bên trong có thứ gì đó càng lúc càng nhiều, bị ép mạnh đến mức sắp bung ra.

Hoài Tuế An cũng nhìn thấy, nàng không cố đóng nắp quan tài nữa mà quay đầu bỏ chạy.

Chưa kịp chạy được mấy bước, quan tài gỗ đỏ bị sức ép bên trong làm cho nứt toác, rắn tràn ra như vỡ tổ.

Vài con rắn phóng thẳng lên người Thẩm Kiến Hạc.

Hắn ta quýnh quáng nhảy dựng, vội vàng hất rắn ra.

Hoài Tuế An lập tức chạy về phía Kỳ Bất Nghiên, giống như con thú nhỏ bị dọa sợ, vượt muôn trùng hiểm nguy tìm được đường về nhà.

Vừa chạy, nàng vừa chìa tay về phía hắn.

Ban đầu Kỳ Bất Nghiên không đưa tay ra, qua mấy nhịp thở, hắn mới vươn tay về phía nàng.

Hoài Tuế An dường như hoàn toàn tin tưởng Kỳ Bất Nghiên, không chút do dự nắm chặt lấy tay hắn.

Mười ngón tay đan vào nhau.

Kỳ Bất Nghiên kéo Hoài Tuế An lên bệ đá.

Thẩm Kiến Hạc thấy hai người họ đứng trên bệ đá cao hơn mặt đất, cũng vội vàng chạy tới, phía sau là bầy rắn đuổi sát nút, hắn sợ đến mức không dám dừng lại dù chỉ một bước, chỉ sợ bị rắn cắn chết trong cổ mộ này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc