Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phản Diện Hắn Phát Tác Cổ Tình Rồi Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Hắn vội lấy khăn lau miệng: “Thất lễ, thất lễ.”

Hoài Tuế An đỏ bừng mặt.

Bị chưởng quầy nhìn bằng ánh mắt mờ ám, nàng chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

Trên đường đến trấn Phong Linh, gió sương dãi nắng, có mấy đêm Hoài Tuế An phải chui vào lòng Kỳ Bất Nghiên ngủ cho ấm, hắn cũng tiện thể lấy nàng làm cổ hương an thần, ngửi mùi hương hắn thích.

Nàng tránh ánh mắt chưởng quầy, lí nhí: “Thuê hai phòng đi.”

Kỳ Bất Nghiên: “Vậy thì hai phòng.”

“…Được thôi.” Chưởng quầy để che giấu tâm tư hóng hớt và vẻ kinh ngạc, làm bộ làm tịch cầm bàn tính gõ lách cách, rồi mở cho họ hai gian thượng phòng.

Hoài Tuế An chuẩn bị rời quầy lên lầu, thì thấy một thanh niên áo đen cầm la bàn, vẻ mặt phấn khích bước vào, không cẩn thận va phải Kỳ Bất Nghiên, làm rơi một túi nhỏ đựng nếp bên hông.

Thanh niên vội xin lỗi Kỳ Bất Nghiên rồi hỏi chưởng quầy thuê nốt gian thượng phòng cuối cùng.

Tiểu nhị cầm chổi ra quét nếp, chưởng quầy cũng chẳng để tâm.

Thanh niên ấy cẩn thận cất la bàn vào túi vải bên hông, thấy Hoài Tuế An thì nhiệt tình gật đầu chào: “Chào tiểu cô nương.”

Hoài Tuế An cũng gật đầu đáp lại, rồi về phòng đóng cửa.

Nàng ngồi nghỉ một lát, sau đó ra bàn rót nước uống, phát hiện ấm trà đã cạn sạch, định xuống dưới tìm tiểu nhị xin thêm nước, đi đến chỗ rẽ cầu thang thì nghe thấy chưởng quầy đang nói chuyện với tiểu nhị.

Chưởng quầy bảo: “Thượng phòng vừa có một thanh niên áo đen vào ở đúng không? Các ngươi nhớ kỹ cho ta, mấy ngày này nếu không có việc gì thì đừng bén mảng tới gần hắn, đợi hắn đi rồi thì vứt hết chăn đệm, ấm chén trong phòng đi.”

Tiểu nhị hỏi: “Sao vậy ạ?”

Chưởng quầy gõ đầu hắn: “Không nhìn ra à?”

Mấy tiểu nhị đều ngơ ngác lắc đầu.

Có khách tới, chưởng quầy không muốn nói nhiều, chỉ dặn họ nhớ lời là được, rồi quay sang tươi cười tiếp khách mới.

Hoài Tuế An ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, thanh niên áo đen kia trông cũng bình thường, sao chưởng quầy lại nói vậy nhỉ? Nàng không kìm được tò mò, liền hỏi chưởng quầy.

Người đó rốt cuộc làm sao vậy? Chưởng quầy đợi khách đi rồi mới trả lời Hoài Tuế An: “Tiểu cô nương, chuyện này ta không tiện nói rõ, chỉ có thể nhắc ngươi, người đó chắc chắn làm việc không quang minh, ngươi tự cẩn thận một chút.”

Nàng nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn đáp: “Được, cảm ơn chưởng quầy.”

Chưởng quầy đã không muốn nói tiếp, Hoài Tuế An cũng không gặng hỏi nữa, lấy xong nước trà liền lên lầu về phòng.

Vừa đặt chân lên tầng hai, nàng đã bắt gặp Kỳ Bất Nghiên đang tựa vào lan can.

Cổ tay hắn đặt trên lan can, chuỗi chuông bạc thỉnh thoảng lại vang lên, tiếng chuông trong trẻo ngân nga.

Đinh đang leng keng.

Nghe tiếng, nàng ngẩng đầu lên.

Tóc tết của thiếu niên đã được tháo hết, chắc vừa gội qua một lượt, lúc này mái tóc dài còn ướt sũng xõa xuống lưng, đuôi tóc tự nhiên hơi xoăn lại, nhìn qua vừa giống nam vừa giống nữ.

Hắn quay đầu nhìn nàng, hiển nhiên cũng nghe được cuộc trò chuyện giữa Hoài Tuế An và chưởng quầy.

“Ngươi tò mò về hắn sao?”

Kỳ Bất Nghiên dường như rất khó hiểu mà hỏi nàng, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười: “Tại sao vậy?”

Hoài Tuế An ban đầu dùng cả hai tay nâng chén trà, giờ lại rảnh một tay, nàng thò vào thắt lưng lấy ra một chiếc khăn vải, đưa cho Kỳ Bất Nghiên: “Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi… Ngươi có muốn lau tóc không?”

Tóc hắn vẫn còn nhỏ nước tong tỏng.

Kỳ Bất Nghiên không nhận lấy khăn, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Tay nàng vẫn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt trong veo nhìn hắn: “Có người từng nói với ta, tóc ướt để lâu sẽ không tốt cho sức khỏe, dễ bị đau đầu lắm.”

“Có người?” Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, cuối cùng cũng nhận lấy khăn, “Ai nói với ngươi vậy? Ngươi chẳng phải bảo mình không nhớ chuyện trước kia sao?”

Câu hỏi này khiến Hoài Tuế An khựng lại.

Đúng nhỉ, nàng chẳng phải đã quên hết rồi sao? Thế mà vừa nãy nói chuyện với Kỳ Bất Nghiên, trong đầu nàng lại lờ mờ vang lên một giọng nói, ngữ điệu bất đắc dĩ mà lại đầy cưng chiều.

Hình như người đó từng bảo: “Sau này gội đầu xong nhớ mau mau sấy khô, không thì dễ bị đau đầu lắm, đến lúc đó, mẹ cũng mặc kệ con luôn.”

Mẹ.

Nghe đến từ này, Hoài Tuế An bỗng thấy lòng mình mềm hẳn ra.

Còn những chuyện khác thì nàng chẳng nhớ nổi, Hoài Tuế An mím môi, có chút bực bội: “Ta cũng không rõ lắm, tự dưng nhớ ra câu đó nên nói với ngươi thôi.”

Kỳ Bất Nghiên “ừ” một tiếng.

Hắn có vẻ chẳng mấy hứng thú, vừa chậm rãi dùng khăn lau tóc, vừa bảo nàng về phòng nghỉ ngơi, nói tối nay hai người phải ra ngoài, có khi cả đêm không về được.

Hoài Tuế An nghe vậy không vội về phòng, mà tò mò hỏi rốt cuộc phải làm gì mà cần đi cả đêm.

Nàng ngẩng đầu nhìn Kỳ Bất Nghiên, mong tìm được đáp án từ nét mặt hắn.

Kỳ Bất Nghiên hỏi: “Ngươi không muốn đi à?”

“Không phải.” Nàng đáp.

Hoài Tuế An lại nói: “Ta muốn đi, ngươi đi đâu, ta cũng muốn đi cùng.” Ở nơi xa lạ này, nàng chỉ quen mỗi hắn thôi.

Đương nhiên hắn đi đâu, nàng cũng phải theo đó.

Không biết Kỳ Bất Nghiên tin lời nàng hay không, chỉ thấy hắn cười nhạt, ánh mắt lại chẳng buồn chẳng vui, như thể trong đáy mắt ẩn giấu một con quái vật chẳng biết cảm thông: “Nếu ta muốn đi chết thì sao?”

Chết.

Hoài Tuế An theo phản xạ lùi lại một bước.

Kỳ Bất Nghiên vẫn ung dung lau tóc.

Hoài Tuế An chợt nhận ra: “Ngươi đang đùa với ta đấy à?”

Hắn khẽ gật đầu, cất chiếc khăn đã bị tóc làm ướt: “Đương nhiên là đùa với ngươi rồi, sống tốt như vậy, ta chết làm gì, có chết thì cũng là người khác chết, ta không muốn chết đâu.”

Hoài Tuế An gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình.

Nàng thấy chẳng có gì quan trọng hơn việc sống sót, chỉ có sống mới làm được điều mình muốn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc