Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Phá Án-TN70] Tiệm Tạp Hóa Cấm Thuần Dưỡng Hổ Đói Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Nhưng Hàng Nhã Phỉ lại kiên quyết: "Không cho con học đại học thì con thà chết.”

Nằm liệt giường ba ngày không uống một giọt nước.

Bà đành phải để Hàng Du Ninh nghỉ học, nói là tốt nghiệp cấp hai nhưng thực chất cô còn học chưa hết chương trình.

Bà nhẫn tâm nghĩ, dù sao con bé học cũng chẳng giỏi giang gì, thi có đậu cấp ba được đâu.

Nhưng thực ra trong lòng bà biết Hàng Du Ninh muốn thi vào trường cảnh sát, từ nhỏ con bé đã thích mặc trộm bộ cảnh phục của Hàng Tầm, cái mũ che kín mặt, vừa chạy vừa cười khanh khách.

Hàng Tầm chỉ cười: "Mỗi người đều có con đường riêng phải đi, Ninh Ninh sinh ra là để làm cảnh sát."

Bà vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ của Hàng Tầm, đến cả những nếp nhăn cũng trở nên hiền hòa.

Ông nhất định sẽ trách bà, sau này Hàng Kiến Thiết thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, Hàng Nhã Phỉ đỗ vào Phục Đán, nhưng Hàng Du Ninh là đứa con gái ông yêu thương nhất cuối cùng lại không thể trở thành cảnh sát.

Hàng Du Ninh vừa cố ngồi dậy vừa nói: "Con phải gọi điện cho chị!"

"Con bé này, làm gì vậy, lắc lắc thế này càng không ra mồ hôi được!" Trương Thục Phân sốt ruột, liên tục hỏi cô gọi điện thoại làm gì.

Cô không để ý, trực tiếp gọi đến nhà nghỉ nơi Hàng Nhã Phỉ đang ở.

Hàng Nhã Phỉ bắt máy sau hồi lâu, giọng lạnh nhạt: "Gì đấy?"

"Chị, khi nào chị về?"

"Thứ sáu tuần sau."

Hàng Du Ninh nói: "Hay là chị đừng về nhà nữa, về thẳng ký túc xá luôn đi?"

"Sao thế?"

Hàng Du Ninh đầu óc choáng váng, không nghĩ ra được lý do gì hợp lý, chỉ đành nói thật: "Dạo này Tưởng Gia Lý không yên ổn, sớm muộn gì cũng có chuyện, chị về muộn một chút tránh được thì tránh."

"Em bị bệnh à?" Hàng Nhã Phỉ lạnh lùng quát: "Đưa điện thoại cho mẹ!"

Hàng Du Ninh như người mất hồn đi ra ngoài, từ xa cô có thể nghe thấy giọng nói của Trương Thục Phân: "Ừ, ừ, con bé sốt đến hồ đồ rồi, toàn nói linh tinh."

Hàng Nhã Phỉ sẽ không nghe lời cô, Hàng Du Ninh nghĩ thầm, giá như cô giống bố làm cảnh sát thì tốt rồi, như vậy cô có thể bảo vệ Hàng Nhã Phỉ.

Hàng Du Ninh khép hờ mi mắt, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Cô bé tám tuổi năm nào lại hiện về trong giấc mơ, cũng trong cơn ốm, cũng một mình trong căn nhà vắng, cô bé trèo lên chiếc ghế đẩu nhỏ, lén dùng ống hút thuốc để thổi bong bóng xà phòng, thổi ra những quả cầu bảy sắc cầu vồng.

Giọng bố vang lên bên tai.

"Ninh Ninh, trốn đi con, dù ai gọi cửa cũng đừng mở."

Cô sững người nhìn cánh cửa sắt, máu loang đỏ từ khe cửa, rỉ ra chảy xuống nền nhà.

"Bố..."

Một tiếng động lớn vang lên, như thể có vật gì rất nặng vừa va vào cửa.

Hàng Du Ninh òa khóc: "Bố ơi, bố ơi!"

Cô chạy đến bên cửa, muốn mở ra nhưng nó đã bị khóa từ sớm, không thể mở được.

Cô chỉ có thể gào lên trong vô vọng.

Không biết bao lâu trôi qua, tiếng động bên ngoài cuối cùng cũng im bặt, một sự im lặng đến rợn người bao trùm.

Cô đã khóc đến lạc cả giọng, chỉ dám nấc lên từng tiếng yếu ớt: "Bố ơi, bố ơi..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc