Ở một thành phố lớn như thế này, một ngày tình cờ gặp nhau tới hai lần, cũng coi như là một kiểu duyên phận.
Bà ngoại vô cùng vui vẻ, người già luôn có tâm thái bao dung với người trẻ, đặc biệt là khi gặp được người trẻ hợp nhãn, bà vui đến mức không biết nói gì hơn. Mà Hề Từ vì từng cứu bà ngoại, cộng thêm ngoại hình tuấn tú, khí chất tốt, tính cách hòa nhã nên rất được lòng bà, dường như chỉ cần nhìn thấy anh là bà lại thấy vui mừng.
Úc Linh quan sát một chút, đột nhiên lên tiếng: "Nếu hai anh không có việc gì gấp, không bằng nể mặt cùng tôi qua quán cà phê bên kia ngồi nghỉ một lát, bà tôi mệt rồi".
Lời nói này thực sự rất thẳng thắn, nhưng đã mở lời đến thế, chỉ cần không phải người quá vô ý tứ thì sẽ không ai từ chối. Hề Từ mỉm cười đồng ý, Mễ Thiên Sư muốn nói gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Hề Từ, đành phải tỏ vẻ như không có chuyện gì, đi theo vào.
Cách bài trí trong quán cà phê rất thanh nhã, bên trong không có nhiều người, dù sao hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, trong quán bật điều hòa, ngồi đây gọi một ly cà phê, nhàn nhã trải qua một buổi chiều là một việc rất thoải mái. Ba người trẻ đều gọi cà phê, trước mặt bà ngoại chỉ có một ly nước chanh.
Bà ngoại hỏi thăm về tình hình viêm ruột thừa của Mễ Thiên Sư, biết anh vừa từ bệnh viện ra, liền bảo: "Thanh niên các cháu phải chú ý đến sức khỏe của mình, đừng cậy còn trẻ mà không để ý, nếu thực sự cần phẫu thuật thì phải làm gấp, tránh để sau này lại phát sinh chuyện gì".
Mễ Thiên Sư cười ngượng nghịu, dưới gầm bàn dùng ngón tay khẽ chọc vào người Hề Từ, đáng tiếc Hề Từ vẫn giữ nụ cười lịch sự trên mặt, dáng vẻ như một chàng trai trẻ thuần khiết, dường như không hiểu ý anh, vẫn tiếp tục ngồi tĩnh tại, chăm chú lắng nghe bà ngoại nói chuyện.
Mễ Thiên Sư không hiểu ý của Hề Từ, không đoán ra được suy nghĩ của anh, nhưng thấy anh kiên nhẫn trò chuyện với bà lão thôn quê này, tưởng rằng bà lão có gì đặc biệt nên mới khiến anh cư xử khác thường như vậy, liền không nhịn được mà quan sát diện mạo của bà. Ừm, tướng cô độc, trung niên mất chồng mất con, về già lại an yên, là người sống thọ, chỉ là năm nay có vẻ vận hạn không may, ấn đường đen sạm, sợ là thời gian tới có kiếp nạn, chỉ cần vượt qua bình an là có thể sống thọ trăm tuổi, chết đi thanh thản. Ngoài những điều đó ra, đây chỉ là một bà lão nông thôn hết sức bình thường, không có gì đặc sắc cả.
Mễ Thiên Sư vốn không kiên nhẫn đối phó với những bà lão như thế này vì họ thường nói rất nhiều, dễ làm người khác mất kiên nhẫn, thế mà Hề Từ lại cư xử khác thường, muốn hiểu rõ lý do, anh đành phải kiên nhẫn, ánh mắt vô tình lướt sang phía người đẹp đối diện, không ngờ lại bị cô liếc nhìn nhẹ một cái, đôi mắt đen láy ấy cộng với thân mang yêu khí khiến anh sợ đến mức thót tim.
"Tên của anh Mễ là do người nhà đặt ạ?" Úc Linh bất chợt hỏi, mím môi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Mễ Thiên Sư chớp mắt, nhận ra người đối diện đang hỏi mình, còn Hề Từ liếc nhìn sang, khiến anh thấy da đầu tê dại một cách khó hiểu, đành nhún vai:
"Cha đặt, sao vậy?"
"Ồ, tôi chỉ thấy hình như rất ít người tên là Thiên Sư."
"Làm sao thế được, cái tên này thực ra rất phổ biến mà... haha, thực ra cha tôi thích huyền học, hay đi xem phong thủy, xem tướng cho người khác, nên mới đặt tên tôi là Thiên Sư." Mễ Thiên Sư cố gắng cười một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng lại thấy hơi bất ổn.
Úc Linh ậm ừ một tiếng, cúi đầu khuấy ly cà phê rồi lại nói: "Vậy anh có nghĩ trên đời này thực sự có loại thiên sư biết bắt quỷ trừ yêu không? Giống như trong phim truyền hình ấy."
"Ưm... có lẽ là có." Mễ Thiên Sư bị hỏi đến mức toát mồ hôi lạnh, không biết người đẹp này có ý gì, cứ cảm thấy câu hỏi của cô ẩn chứa hàm ý sâu xa. Úc Linh liếc nhìn anh một cái rồi không hỏi thêm nữa.
Ly cà phê còn chưa uống xong, Mễ Thiên Sư đã sắp phát điên với hai bà cháu này rồi. Anh thấy trực giác của mình quả là chính xác, kiểu bà lão này đúng là khó đối phó, còn cô gái trông có vẻ lạnh lùng kia cũng chẳng dễ dàng gì. Không còn cách nào khác, anh đành giả vờ có tin nhắn đến, nói là có việc bận, vội vàng cùng Hề Từ chào tạm biệt rồi rời đi.
Úc Linh tiếp tục "tai trái vào tai phải ra", dù sao thì bà ngoại nói chán rồi cũng sẽ tự im lặng.
Ngày thứ hai, Úc Linh dậy từ sớm, đưa bà ngoại đi ăn sáng bằng những món đặc sản ở phố cổ thành phố Y, sau đó lên xe đi tham quan các danh lam thắng cảnh nổi tiếng của thành phố. Người lái xe vẫn là chú tài xế do giám đốc Bàng sắp xếp, một người đàn ông trung niên, lái xe rất vững tay. Úc Linh cũng không khách sáo mà sai bảo chú, nhưng đến tối khi chú về, cô đã gửi tiền bồi dưỡng và dặn chú ngày mai lại tới đón.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
