Đang trò chuyện rôm rả, đột nhiên một người mặc đồ bệnh nhân hớt hải chạy tới. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu. Nhìn qua thì ngũ quan rất bình thường, không có gì nổi bật, nhưng nhìn lần thứ hai lại cho người ta một cảm giác sâu sắc khó tả, kỳ lạ ở chỗ những nét bình thường ấy càng nhìn càng thấy thuận mắt, mang một phong thái đặc biệt khiến cả con người anh ta trở nên tỏa sáng.
"A Từ, mau cứu tôi với."
Người đàn ông mặc đồ bệnh nhân lao đến, định chộp lấy Hề Từ. Hề Từ hơi nghiêng người ra sau né tránh bàn tay của người đàn ông, đồng thời phản xạ nhanh lẹ giữ lấy cổ tay anh ta, hỏi bằng giọng cực kỳ nhẹ nhàng:
"Đừng vội, có chuyện gì từ từ nói?"
Người đàn ông đang cuống cuồng nhìn vào đôi mắt thanh trong như ngọc ấy, bất giác rùng mình một cái, lúc này mới sực tỉnh, vẻ mặt hốt hoảng bỗng chốc biến thành đau khổ, anh ta nhanh trí ôm lấy bụng, kêu "ai ôi, đau quá, sắp phải vào phòng mổ rồi, tôi sợ lắm, anh đi cùng tôi đi."
Nghe anh ta nói vậy, thần sắc trên mặt Hề Từ hơi thay đổi, nhưng chưa kịp phản ứng thì bà ngoại đã lên tiếng:
"A Từ, đây là người bạn nằm viện của cháu à? Nhìn cậu ấy đau toát mồ hôi kìa, cháu đi cùng cậu ấy đi."
Sau đó bà lại có chút áy náy: "Cậu thanh niên à, thật ngại quá, lẽ ra tôi không nên giữ A Từ nói chuyện lâu như vậy làm lỡ việc của cháu."
Người thanh niên kia ngẩn ra, dường như lúc này mới để ý thấy xung quanh còn có người khác, anh ngước mắt nhìn lên thì thấy một bà cụ và một người phụ nữ trẻ. Không nói tới bà cụ thôn quê kia, người phụ nữ trẻ đó trông vô cùng xinh đẹp và có khí chất, đứng giữa đám đông tuyệt đối là kiểu người không thể phớt lờ, bởi vì vẻ ngoài của cô quá có độ nhận diện, lúc cô nhìn người với vẻ lạnh lùng khiến người ta cảm thấy rất áp lực.
Người thanh niên nhìn thấy Úc Linh thì không khỏi sững sờ, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc, ngay khi anh định nhìn kỹ gương mặt của đối phương thì Hề Từ đột nhiên túm lấy anh đứng dậy.
Lúc anh đứng thẳng lên, Úc Linh mới thấy anh rất cao, ít nhất phải trên mét tám lăm, còn người đàn ông mặc đồ bệnh nhân kia cao khoảng mét tám, thế mà bị anh xách lên như xách một con gà con.
Hề Từ cười áy náy với bà ngoại, nói: "Bà Úc, đây là người bạn đó của cháu, họ Mễ, tên Thiên Sư ạ. Cháu còn chút việc phải đi trước đây, lần sau lại trò chuyện tiếp ạ."
Bà ngoại vội nói: "Đi đi cháu, hôm nào cháu vào làng giao hàng, nhớ ghé nhà bà ngồi chơi nhé."
"Dạ vâng ạ." Hề Từ cười gượng gạo, không để ý đến biểu cảm như nhìn thấy quỷ của người thanh niên kia, bình thản chào Úc Linh một tiếng rồi túm lấy người kia rời đi.
Nhìn theo bóng họ vào tòa nhà nội trú, bà ngoại không khỏi lắc đầu: "Người trẻ bây giờ cứ hấp tấp thế nào ấy, sắp phải làm phẫu thuật rồi mà vẫn còn chạy nhanh như thế."
Úc Linh không hùa theo bà, đối với người lạ, dù đối phương có kỳ lạ hay bất thường đến thế nào, cô vốn dĩ cũng lười quan tâm. Ngay khi cô vừa định thu ánh nhìn lại, đột nhiên trông thấy một cái bóng đen khổng lồ vụt qua cửa sổ tầng ba của tòa nhà nội trú phía trước, tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức khiến cô tưởng mình bị ảo giác. Có lẽ đúng là ảo giác thật.
Nghĩ đến điều gì đó, tim cô thắt lại, vội vàng dìu bà ngoại đứng dậy, gương mặt bình thản nói:
"Bà ơi, cũng quá trưa rồi, chúng ta đi ăn chút gì đi ạ."
Bà ngoại không có ý kiến gì.
Hai người vừa bước ra khỏi đình nghỉ mát, người đàn ông trung niên mặc âu phục kia lại tiến lại gần, cung kính mời họ lên xe.
Mễ Thiên Sư mặc đồ bệnh nhân sải bước trên hành lang tầng năm của tòa nhà nội trú, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một bệnh nhân sắp phải làm phẫu thuật.
"Tôi đã định vị được thứ đó rồi, chắc chắn là yêu vật, một loại yêu vật vô cùng xảo quyệt. Hề Từ, lần này cậu phải giúp tôi, giá cả thương lượng sau." Mễ Thiên Sư vừa loay hoay với chiếc la bàn trong tay, vừa nói thoăn thoắt.
Trái ngược với sự vội vàng của Mễ Thiên Sư, Hề Từ tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, sải bước chân của anh không lớn, nhưng lại luôn bám sát bên cạnh Mễ Thiên Sư đang đi nhanh, trông vô cùng thong dong, nhàn nhã. Ánh sáng trên hành lang hơi tối, rõ ràng bên ngoài nắng chói chang, cửa sổ mở toang, nhưng ánh mặt trời dường như không lọt vào được, khiến ánh sáng dọc theo hành lang dài trở nên loang lổ mờ tối, hai cái bóng in trên mặt đất cũng loang lổ không kém.
Hề Từ giơ tay ấn lên một bên mắt, giọng nói vẫn vô cùng dịu dàng dễ nghe: "Cậu yên tâm, tôi chỉ là hơi phấn khích một chút thôi."
Mễ Thiên Sư thắc mắc hỏi: "Có gì mà phải phấn khích? Chẳng lẽ là vì vừa nãy trò chuyện với mỹ nữ nên vui quá à? Thôi đi, cô mỹ nữ đó tuy xinh thật đấy nhưng làm sao đẹp bằng cậu được, cậu cứ nhìn vào gương là đủ rồi."
Hề Từ không nói gì, dùng sức ấn chặt lấy mắt mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)