Cố Bình An bị anh kéo phát đau, cũng không dám la lên tiếng nào. Trời tối người yên, mặc dù đảo là thành phố không ban đêm nhưng đó là chỉ trung tâm thành phố phồn hoa chứ không phải là khu dân nghèo. Dù là quốc gia nào, ở niên đại nào, người cùng khổ, nào có tâm trạng vui chơi gì, trừ phi là mang tư tưởng bát gạo thổi nốt nếu không đã sớm tắt đèn đi ngủ. Giờ là hai giờ sáng, chính là lúc mộng đẹp say sưa.
Phía sau nội thành phồn hoa, chính là một nơi nghèo đói như vậy, thậm chí đến cả đèn đường cũng không có. Dựa vào ánh sao từ một phía khác của thành phố, bọn họ có thể trông thấy đường đi mơ hồ, lại không ngừng trốn chạy trong không gian nhỏ hẹp này.
Bỗng nhiên, tiếng súng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
