Trên bãi biển, Cố Bình An cầm một trái dừa lên uống nước dừa, dép lào tùy ý ném sang một bên, lộ ra bàn chân trắng nõn, móng sơn màu đỏ, mu bàn chân trắng lộ ra màu đỏ, đạp lên bãi cát mềm mại, đặc biệt làm người khác chú ý. Mục Lăng nhìn đến đỏ cả mắt, bàn chân của nha đầu này nhỏ đến rất thanh tú, trắng nõn lại mềm mại, thoạt nhìn rất đẹp, cô lại đang uống nước dừa, chú ý thấy Mục Lăng đang nhìn chằm chằm chân cô, Cố Bình An vung cát lên, hướng về phía Mục Lăng, “b**n th**!”
Mê đến nghiện!
Cô đã sớm phát hiện, Mục Lăng không biết là vô tình hay cố ý mà luôn nhìn chằm chằm chân cô, nói không phải mê đến nghiện thì cô không tin.
“Cố Bình An, em đừng tìm đánh!”
Thiệt tình là hắn cảm thấy mình không hề cưng chiều Cố Bình An gì cả, cùng lắm là không quá nghiêm khắc với cô mà thôi, nhưng mà nha đầu này lại càng ngày càng có dũng khí phản kháng, đối nghịch với hắn, rốt cuộc là ỷ vào cái gì đây? Vừa bắt đầu rõ ràng rất kính nể hắn mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)