Bất kể là Mục Lăng uy h**p hay cứng rắn, Cố Bình An đều phải ở lại tiểu biệt thự.
Trên danh nghĩa là chăm sóc hắn.
Cố Bình An một chút cũng không thấy, Mục Lăng cần chăm sóc ở chỗ nào.
Cửa tiểu biệt thự không bị khóa lại, nhưng cô cũng không có cách nào rời đi, chỉ có thể bị giam cầm ở bên trong tiểu biệt thự, phạm vi đi lại rộng nhất chính là hoa viên, Mục Lăng nhìn chằm chằm miếng băng gạc buồn cười trên đầu nói cái gì cũng không muốn ra ngoài, cho dù là đi tắm, hắn cũng không tình nguyện lắm. Càng làm cho Cố Bình An phiền muộn hơn là sau bữa sáng, Mục Lăng nói với Lâm quản gia và thím Lâm để cho bọn họ đi ra ngoài du lịch một chuyến, hắn có vợ chăm sóc, chắc chắn có thể ổn thỏa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

