Lý Hoan Tình không cảm nhận được tình cảm của Mục Vân Sinh, cô đã từng nói, nếu cô kết hôn sẽ mời Mục Vân Sinh tới tham dự. Bây giờ mới biết, việc đó là việc tàn nhẫn như thế nào. Cô hận không thể quay ngược thời gian trở về, tự tát mình một bạt tai, vì sao lại không biết nặng nhẹ như vậy, vì sao mù quáng như vậy.
Sau đó, hai người cũng không nói chuyện.
Cô chưa từng biết, hai chữ xấu hổ cũng có lúc muốn lấy mạng người như thế, bây giờ cô chẳng còn chút mặt mũi nào.
"Anh đi về trước." Mục Vân Sinh nhàn nhạt nói, Lý Hoan Tình bước lên hai bước, "Để em đưa anh về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)