“Nằm viện rất nhàm chán, chung quy muốn tìm một chút việc gì đó làm." Mục Phàm chẳng biết xấu hổ nói, ánh mắt nhìn về phía Cố Bình An, Cố Bình An trừng hắn một cái, Mục Phàm lộ ra một nụ cười, "Chị dâu, buổi tối hôm đó thật là xin lỗi a, là em có mắt không tròng, chờ em xuất viện, sẽ tự mình tới cửa tạ tội."
Cố Bình An không muốn trả lời hắn chút nào, thật sự một chút cũng không muốn, Mục Phàm là ác mộng của cô, cô không hiểu, vì sao Mục Lăng lại mang cô tới đây, chẳng lẽ là để cô ôn lại ác mộng ngày đó sao?
Mục Lăng liếc mắt nhìn Cố Bình An một cái, tựa hồ đang đợi Cố Bình An trả lời, Cố Bình An lại im lặng như một người câm... chính là không muốn trả lời, vì sao phải trả lời cái loại đề tài nhàm chán này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



