“Cái gì?" Cố Bình An nhìn hắn một cái, xin hắn, ha, nằm mơ giữa ban ngày hả, "Anh có thể lăn khỏi đây rồi đấy."
Kỳ thật, nếu hắn có thể tìm được Hoan Hoan, xin hắn một cái cũng không sao, nhưng ai biết tên này có đang chơi cô hay không.
"Ha, thì ra địa vị của Lý Hoan Tình trong lòng em lại thấp như vậy, vì cô ta, em cầu xin anh một chút cũng không muốn, còn nói cái gì mà bạn tốt, nực cười." Mục Lăng mỉa mai cười.
"Thứ nhất, có ba tôi và Tần Mục, ai cũng có thể tìm được, đây dù sao cũng là địa bàn của họ. Thứ hai, da mặt anh quá dày và quá ngứa đòn, Hoan Hoan cũng không muốn tôi cầu xin anh, nhìn thấy anh một ngày là một ngày đó tôi ăn uống không ngon." Cố Bình An quay đầu đi, Mục Lăng đột nhiên duỗi tay bắt lấy tóc cô, kéo cô về phía mình, Cố Bình An oa oa kêu lên, "Đau đau đau, anh.. cái tên cầm thú, buông tôi ra."
Chết tiệt, tóc đều muốn rụng hết luôn rồi...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)