Xã viên không đủ dùng nên tất cả cán bộ lãnh đạo của Huyện ủy và chính quyền huyện cũng đều đang ở ngoài đồng để giúp đỡ.
Nhưng khi Tằng Phong lái xe đến một sân đập lúa, anh ta chỉ tay bảo: "Thấy rồi chứ? Con gái kêu mệt còn có thể châm chước, nhưng đàn ông Thân Thành chúng tôi ấy mà, cô biết đấy, ai nấy đều õng ẽo không tả nổi, nằm bẹp hết rồi, chẳng có ai chịu làm việc cả."
Việc gặt lúa đã có xã viên lo, đám tiểu tướng chỉ cần gánh lúa về sân đập lúa.
Nhưng hơn tám mươi người mà Trâu Diễn mang tới thì ngày đầu tiên vì chưa làm bao giờ nên thấy lạ lẫm, làm rất hăng hái.
Ngày thứ hai đám con gái đã tập thể đình công, đến hôm nay thì chỉ còn lại mười mấy cậu thiếu niên là vẫn đang làm.
Những kẻ khác thì hoặc là nằm vật vã dưới bóng cây, hoặc là nằm dài trên bãi cỏ, tóm lại là buông xuôi.
Trần Miên Miên đưa mắt quét một vòng thì nhìn thấy Trâu Diễn.
Cậu ấy đang nằm trên đống rơm mềm mại mà ngủ khò khò.
Trần Miên Miên ra hiệu bằng ánh mắt. Tằng Phong xuống xe rồi gọi Trâu Diễn dậy.
Trâu Diễn đâu có biết làm ruộng lại vất vả đến thế. Cậu ấy hồ đồ mà đến nên giờ cũng chỉ mong sớm được đi.
Tâm trạng đó khẩn thiết đến mức nào ư? Ngay cả bây giờ Trần Miên Miên có tặng răng sói thì cậu ấy cũng chẳng thiết nữa, cậu ấy chỉ muốn về nhà.
Cậu ấy sốt ruột đến nỗi đám mụn trứng cá lại mọc thêm một lớp nữa, làm khuôn mặt trông như bề mặt mặt trăng với những hố lồi lõm mấp mô.
Nhưng hôm nay Trần Miên Miên sẽ dạy cho cậu ấy cách làm một người trưởng thành.
Cậu ấy đứng bên ngoài cửa sổ xe, khom lưng xuống, lời muốn xin về suýt chút nữa đã tuôn ra khỏi miệng.
Trần Miên Miên lại nhanh chóng hỏi trước: "Tôi nghe nói bố cậu luôn đả kích cậu và phủ nhận cậu về mọi mặt phải không?"
Cô lại bồi thêm: "Nếu có một cơ hội để bố cậu phải nhìn cậu bằng con mắt khác, cậu có muốn không?"
Tư lệnh Trâu cực kỳ phản cảm việc con trai làm tiểu tướng mà muốn cậu ấy đi lính.
Nhưng vào quân đội thì phải đi từng bước một từ một binh nhì nhỏ bé, cái khổ đó Trâu Diễn chịu không nổi.
Hơn nữa rõ ràng cậu ấy đã là tiểu tướng số một Thân Thành rồi vậy mà bố cậu ấy vẫn chỉ lạnh lùng phán một câu: "Đồ vô tích sự!"
Nếu nói thứ mà Trâu Diễn khao khát nhất là gì thì chỉ có một: Sự công nhận của ông bố.
Tằng Phong đứng ngay bên cạnh, vừa thấy dáng vẻ kích động đó của Trâu Diễn là biết ngay đã cắn câu nên thầm cười một tiếng.
Trâu Diễn cũng nuốt ngược lời muốn xin về vào trong, đổi giọng hỏi: "Cơ hội gì ạ?"
Trần Miên Miên trước tiên đưa cho cậu ấy một bản văn kiện có tiêu đề [Cấm truyền ra ngoài] để cậu ấy tự xem, sau đó chỉ vào Tằng Phong: "Anh ta biết đấy, năm nay chỉ cần sản lượng lúa mạch Hà Tây tăng trưởng ba phần là chúng ta có thể được lên tờ 'Nhân dân Nhật báo', ngay trang đầu luôn!"
Chịu khổ mà không kiếm được răng sói thì còn có thể mua, cùng lắm là không đeo nữa.
Ánh nắng mặt trời ở Hà Tây có thể thiêu cháy da thịt, đám mụn của Trâu Diễn đều bị nắng làm cho vỡ ra, trong lúa mạch còn có sâu bọ, cứ hễ vào ruộng lúa là cậu ấy sẽ ngứa ngáy khắp người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)